Hùn & Hạp Kinh Doanh

Với xu hướng hiện nay, nền kinh tế hội nhập phát triển rất nhanh và rất mạnh… Nhà đầu tư trẻ thường có xu hướng “người góp công kẻ góp sức” để thành lập công ty với hy vọng có nguồn lực dồi giàu cả về chất và lượng.

 

Với xu hướng hiện nay, nền kinh tế hội nhập phát triển rất nhanh và rất mạnh… Nhà đầu tư trẻ thường có xu hướng “người góp công kẻ góp sức” để thành lập công ty với hy vọng có nguồn lực dồi giàu cả về chất và lượng.

Ở Việt Nam, nhiều ý tưởng và dự án kinh doanh đã đi đến thống nhất chỉ qua vài bữa… nhậu hồ hởi. Với những cam kết miệng mạnh bạo đầy tinh thần võ hiệp, song rất thiếu căn cứ nghiên cứu, phương án kinh doanh nghiêm túc, khả năng lỗ lãi theo diễn biến của thị trường… Kết quả là phương án kinh doanh phải thay đổi rất nhiều, tính rủi ro cao hơn và “tuần trăng mật” sau “lễ kết hôn” nhanh chóng được thay thế bằng những cuộc tranh cãi gay gắt.

Vẫn biết rằng muốn ra biển lớn thì phải liên kết nhưng trên thực tế, nhiều vụ “hôn nhân” do các bên đều muốn phần lợi về mình nhiều hơn nên thường đi đến đổ vỡ. Kết quả là cuộc chia tay đầy nước mắt. ^^!

Tôi may mắn được vài người bạn chia sẻ về những thất bại ngọt ngào trong những “cuộc tình” không kém lãng mạn, ly kỳ và đầy hấp dẫn.

Câu chuyện thứ nhất.

Nhóm sinh viên gồm 4 người (cũng khá thân) hùn với nhau số vốn ít ỏi của mình để mở một cửa hàng nhỏ bán hàng trên mạng. Công việc lúc đầu diễn ra khá suôn sẻ, cả bốn cổ đông trẻ đầy nhiệt huyết đã góp sức và xây dựng nên một gian hàng được nhiều người chú ý.

Sau 2 tháng, số vốn góp của bốn sinh viên kia nhanh chóng được thu hồi sớm hơn kỳ vọng. Và dĩ nhiên, cả bốn người trong nhóm, ai cũng phải làm việc cật lực trong thời gian đầu đầy khó khăn này.

Người thì học ban ngày và làm việc ban đêm, người kia thì ngược lại. Và cũng có người phải làm thâu đêm suốt sáng. Đây cũng là lúc phát sinh vấn đề mà trước đây bốn “cổ đông” không ai lường trước được.

Lúc này, các bạn sinh viên muốn dành nhiều thời gian hơn cho việc ngủ – nghỉ và học vì thấy mình lao đầu quá nhiều vào công việc trong thời gian qua. Một bạn lại muốn cửa hàng kiếm được nhiều tiền hơn qua thành công đang có. Anh ấy nghĩ đến việc kêu gọi thêm cổ đông để góp vốn và góp sức. Dĩ nhiên, lợi ích sau khi góp thêm vốn vẫn được đảm bảo sao cho hợp lý giữa các cổ đông cũ và cổ đông mới.

Trước khi “cổ đông mới” góp vốn vào cửa hàng để mở rộng kinh doanh, thì các cổ đông cũ không những không tán thành với ý kiến trên mà còn quyết định rút vốn, giải tán. Do công việc đang thành công và lợi nhuận rất tốt nên lúc đó rất nhiều bạn bè gợi ý mua lại và đồng thời khuyên cổ đông cũ nên tiếp tục công việc đang thuận lợi của mình.

Vì tình bạn và sĩ diện, anh sinh viên mới tập tành làm ăn lần đầu đành phải đóng cửa gian hàng và chia tay với ước mơ làm giàu của mình, mặc cho lúc đó rất nhiều người dòm ngó thèm thuồng…

Câu chuyện thứ hai.

Nhận được lời mời về làm marketing, kinh doanh kiêm luôn kỹ thuật và giao hàng anh bạn trẻ 20 tuổi háo hức cống hiến sức trẻ của mình cùng cô bạn cũ (học cấp một) với lời hứa: lợi nhuận chia đôi sau khi trả phần vốn và lời cho chủ đầu tư.

Công việc cụ thể của anh bạn trẻ là: hàng hóa được nhập từ Trung Quốc (linh kiện vi tính), viết bài giới thiệu sản phẩm mới trên báo PC World Việt Nam, nghiên cứu đối thủ và lập bảng báo giá, tìm khách hàng ở tỉnh (khách sỉ), chào bán sản phẩm… giao hàng và kiêm luôn việc “chế”: cáp link (cáp nối PC-PC), hộp chuyển VGA và out VGA (vì lúc này trên thị trường chưa có) …

Cửa hàng chỉ có 3 người nên ai cũng phải làm việc rất vất vả. Việc kinh doanh thuận lợi, thành công đến nổi hàng nhập không đủ bán.

Để có thể đáp ứng nhu cầu khách hàng tốt hơn, Cô Bạn và Anh bạn quyết định táo bạo hơn – dời cửa hàng vào trung tâm thành phố. Việc xin giấy tờ thành lập cửa hàng, Anh bạn tin tưởng giao cho Cô bạn đứng tên hết mọi thứ chỉ vì 1 suy nghĩ hết sức trẻ con: phụ nữ đứng tên sẽ ít phải tiếp mấy “sếp” đi nhậu.

Sau một năm, thị trường cạnh tranh khốc liệt hơn, các đối thủ cùng ngành cũng nhập hàng Trung Quốc về nhiều hơn, nên lợi nhuận không còn như trước. Và Cô bạn giờ đây cũng nóng tính hơn, “chảnh” hơn, không còn chịu khó chiều lòng thượng đế như trước nên họ lần lượt qua các cửa hàng khác.

Sau một thời gian dài kinh doanh, “Công ty hai thành viên” chính thức “đá” Anh bạn trẻ ra ngoài một cách “hợp pháp” vì trên giấy tờ không có tên anh ta.

Đến tay trắng và đi tay không. Anh bạn ấm ức chỉ biết kêu trời.

Câu chuyện thứ ba.

“Tứ đại gia” cùng hùn vốn mở cty kinh doanh. Ở đây, tôi gọi vui là “Tứ đại gia” vì ai cũng là “người lớn”, “đã đi làm” và có thu nhập cao, không giống 2 câu chuyện trên.

Bối cảnh câu chuyện với diễn biến thế này:

Một công ty góp vốn 40% – 40% – 20% của ba thành viên (A:40%, B:40% và C:20%). A và B là hai người rất giỏi về marketing, kinh doanh, quản lý và điều hành. Còn C là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng. Cả ba đều có công việc ổn định và làm cty riêng ở ngoài. Công ty này họ chỉ tham gia góp vốn, theo dõi tình hình kinh doanh qua một quản lý được thuê để chăm sóc việc cty.

Việc hằng ngày của cty là: chụp 1 bộ ảnh quảng cáo cho khách hàng. Công việc cần đến 1 nhiếp ảnh và 3 người thợ phụ.

Để cho ra một bộ ảnh đúng theo yêu cầu của khách hàng công ty đã thuê Anh Minh (một nhiếp ảnh có kinh nghiệm) với mức lương thỏa thuận là một triệu đồng/ngày.

Anh Minh xin nghỉ phép 3 ngày vì lý do riêng. Để duy trì công việc hàng ngày và không phải đền bù hợp đồng cho khách hàng, anh “nhiếp ảnh nổi tiếng” (C: cổ đông cty) đã thay công việc Anh Minh trong ba ngày.

Công ty trả thù lao cho anh “nhiếp anh gia” bất đắc dĩ này trong ba ngày là: 2.000.000đ.

Thay vì được nhận ba triệu như lương Anh Minh, thì Anh C chỉ được nhận 66% lương với lý do là: “anh C đã có quyền lợi của cổ đông”.

Cũng giống quy định của nhiều cty khác, số vốn góp sẽ tỉ lệ với quyền biểu quyết và bỏ phiếu của cổ đông, nên quyền “bỏ phiếu” của anh C trong cty chỉ tối đa được 20%.

Kết thúc câu chuyện về anh “nhiếp ảnh gia” bất đắc dĩ và cũng là mở đầu cho câu chuyện của cty “tứ đại gia”. Cổ đông cũ không còn hứng thú hùn hạp nữa – các thành viên mới xuất hiện. Sự hứng thú trong việc hùn hạp dần chuyển từ cổ đông cũ sang cổ đông mới và câu chuyện vẫn đang tiếp diễn…

Nếu bạn là đàn ông (20..25…)

If you are 20 years old and 25 -year-old

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

If you are 20 years old and 25 -year-old

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Tác giả: Lý Khai Phục

Dịch:Trang Hạ

Tác giả: Lý Khai Phục từng là Phó tổng giám đốc Microsoft toàn cầu trong thập kỷ 90, rồi đảm nhận Phó tổng giám đốc Google châu Á năm 2005. Ông sinh năm 1961 tại Đài Bắc, thường gây sóng gió bởi những phát ngôn sáng suốt nhưng ngôn từ trần trụi khó nghe.