Mua hàng bằng kỹ thuật bán hàng

… tôi cho rằng việc đi mua hàng cũng giống như bạn đang muốn bán một thứ gì đó. Nếu tinh ý, bạn sẽ thấy những kỹ thuật bán hàng, giúp bạn đoán được người bán họ đang bán gì, với mức giá hợp lý chưa. Những câu chuyện dở khóc dở cười khi mua hàng bị “hớ”, chắc hẳn bạn không muốn mình là vai chính trong câu chuyện.

Mua hàng bằng kỹ thuật bán hàng

Ông R.L.Stevenson có một câu rất hay

Suy cho cùng mọi người đều sống bằng cách bán một thứ gì đó“.
Tôi cho rằng việc đi mua hàng cũng giống như bạn đang muốn bán một thứ gì đó. Nếu tinh ý, bạn sẽ thấy những kỹ thuật bán hàng, giúp bạn đoán được người bán họ đang bán gì, với mức giá hợp lý chưa. Những câu chuyện dở khóc dở cười khi mua hàng bị “hớ” và chắc hẳn không bao giờ bạn muốn mình là vai chính trong câu chuyện.

Qua câu chuyện của anh Như Huy bạn sẽ thấy tay nghề lão luyện của anh như thế nào khi mặc cả ngay trên sân khách.

“nói chuyện với người bạn mới nhớ đến chuyện mình đi mua hàng mặc cả hơi bị siêu. Đi Hàn quốc mặc cả đến mức gã bán hàng cười rũ rượi bảo mày là đàn ông mà mặc cả sát thế tao phải bán cho mày vậy, còn ở Nhật thì mặc cả xong mua xong bà bán hàng mặt mũi thiểu não bảo tao k hiểu sao lại bán cho mày giá đó ( dĩ nhiên trong lúc mặc cả mình đưa ra rất nhiều so sánh, kết nối, trừ lên, bớt xuống, để làm sao cho họ thấy k bán cho mình thì món hàng đó sẽ ế, và so với hàng của họ thì mấy chỗ khác hàng còn đẹp hơn mà giá cũng tương đương thậm chí còn rẻ hơn hahaha) ^^ “ <<trích từ https://www.facebook.com/nguyennhuhuy>>

Một chia sẻ của anh Như Huy trên facebook

Đó là câu chuyện của anh Huy mặc cả ở nước ngoài, còn ở Saigon nếu trả giá kiểu này không khéo thì bị “chém” theo nghĩa đen.

Mỗi người sẽ có cách mua sắm riêng của mình, tôi có cách đi mua theo kiểu “bán hàng”. Chuyện cũng lâu rồi, khi tôi dẫn một người em đến cửa hàng bán balô túi xách, đây là lần đầu tiên tôi gặp ông anh bán hàng tại đây (cửa hàng cũ – đã mua nhiều lần). Khác với những người bán hàng trước, anh bán hàng tỏ vẻ rất chuyện nghiệp về mặt hàng balô.

“Em xài loại nào?”.

“Em mua balô xài cho laptop 13 inch”. Thằng em trả lời.

“Xài loại này đi em, loại này hàng mới về, chỉ có vài cái thôi”. – Nói xong, anh bán hàng đưa cái balo màu xám cho tôi xem.

Tôi hỏi: Có màu đen không anh?

Bán hàng trả lời: Xài màu xám đi em, nhìn nó đẹp, hàng này tốt lắm…

“Àh, thế àh… “. Vừa nói tôi vừa quay sang bỏ nhỏ với thằng em đi cùng. “Chọn mẫu khác đi”.

“Cái này có màu khác không anh?”. Thằng em quay sang hỏi anh bán hàng.

“Cái này chỉ còn một cái, hàng công ty đó em”.

Tôi lật trong balo, tem ghi giá 500.000đ và đúng là hàng của cty XYZ gì đó.

ảnh minh họa – nguồn internet

Thằng em coi bộ rất thích cái balo này rồi, nó săm soi kiểm tra thật kỹ trước khi mua.

“Thích màu này hay màu đen?”. Tôi hỏi nó.

“Thích màu đen hơn, nhưng em muốn mua kiểu này”.

Tôi nói nhỏ: “Vậy đi chỗ khác mua”.

Quay sang cám ơn anh bán hàng và hỏi khi nào có balô màu đen. Phải làm vậy chứ, nếu đi lạnh lùng quá thì bị chém sau lưng không chừng (tôi nghĩ trong bụng).

Ra lấy xe, tôi nói với em: “Anh bán hàng đó không bao giờ bán được hàng cho anh”.

Thằng em hỏi: “vì sao?”.

Anh bán hàng sai những quy luật cơ bản trong kỹ năng bán hàng. Thứ hai là muốn bán hàng được cho anh thì anh ấy phải thật giỏi hoặc món hàng thật tốt với giá thật rẻ.

Chúng tôi đến khu bán balô tại góc đường Nguyễn Trãi và Nguyễn Văn Cừ. Vừa đáp vào cửa hàng đầu tiên, thấy ngay cái balô lúc nãy tìm mua, có sẵn màu đen. Tôi hỏi chị bán hàng: “balô này giá bao nhiêu?”

“500 đó em”. – Tôi lật tem bên trong balo ra xem đúng là giá 500k như chị chủ cửa hàng báo giá.

Sau khi hỏi thăm về balô và trả giá đúng một câu. Tôi quay ra kêu thằng em: “450 ngàn, vào trả tiền lấy balô kìa”.

Thằng em đi vào cửa hàng trả tiền với vẻ mặt ngạc nhiên.

Khi quay ra lấy xe nó hỏi: “giá niêm trên balô là 500k sao anh mua được 450k ?”.

Tôi đáp: “tại vì họ chỉ bán cho anh có 450k thôi”.

________________________

Người bán hàng được cty chiết khấu x % trên mỗi balô – Chị sẽ bán với mức lợi nhuận ít hơn một chút hay để người khách khó tính như tôi bỏ sang cửa hàng kế bên??? Nếu vận dụng cách này tốt, mua món hàng 1 tỉ thì tiết kiệm được 100 triệu rồi nhỉ.

Câi chuyện thứ hai: đôi bên đều có lợi

Bước vào một cửa hàng bán đồ dùng y khoa khá lớn gần bệnh viện Chợ rẫy, tôi tìm mua hộp khẩu trang y tế. Bên trong tủ, rất nhiều loại và khẩu trang được chất chật kín, anh bán hàng bước đến hỏi tôi: “anh tìm mua gì?”.

“Anh mua khẩu trang, em lấy cho anh loại này mà loại giá chỉ 30 ngàn thôi”. Vừa nói, tôi vừa chỉ tay vào hộp khẩu trang, cứ giả vờ như không thấy… mặc dù con tem “to đùng” trên hộp ghi rõ giá 50.000đ.

Anh bán hàng hỏi tiếp: “anh mua mấy hộp?”

“2 hộp”. Vừa nói tôi vừa móc 60k trong túi ra.

Kết thúc thương vụ bán hàng, tôi mua được 2 hộp khẩu trang đúng ý mình với giá 30k/hộp.

Bước ra khỏi cửa hàng, tôi đưa một hộp cho đứa em đi cùng, báo giá và thu nó 30k/hộp.

Nó hỏi: tiệm lớn vậy cũng trả giá được nữa hả anh.

Tôi đáp: anh mua với giá 30k chứ đâu có trả giá gì đâu.

Nó nhìn cái tem trên hộp ghi rõ là “50.000đ” – ngạc nhiên nhìn tôi, rồi treo hộp khẩu trang lên xe chạy về.

________________________

Tại sao? Thật ra trước đây, tôi đã mua khẩu trang loại này rồi, chỉ khác một điều là tại cửa hàng khác. Với quy mô cửa hàng cũng tầm này, giá 30k/hộp bằng với giá lần trước tôi mua là họ có thể bán rồi. Đánh vào tâm lý muốn bán được hàng và có thêm khách hàng của người bán, kết hợp vừa nói, vừa chuẩn bị tiền nên anh chủ cửa hàng cũng vào thế bán nhanh cho rồi.

Trong một thương vụ, người bán có thủ thuật là đưa khách hàng vào thế với những “câu hỏi mở…” – vậy tính tiền luôn nhe Anh/Chị? Anh/Chị có lấy thêm kem không, chỉ thêm có 3ngàn… Nếu áp dụng tốt những điều này bạn có thể mua được món hàng với giá hợp lý mà người bán và người mua đều có lợi.

Câu chuyện thứ ba: thương vụ thất bại.

Đổ xe từ cầu Mỹ thuận hướng về Tp.HCM, tôi cùng những người bạn nhắc anh tài xế chuẩn bị tấp xe vào lề để chúng tôi mua nem. Rất khó tìm đúng quán nem thương hiệu “Ông mập”, bạn phải mở to mắt và tập trung cao độ vì ở đây có trên 20 cửa hàng bán nem “Ông mập” … “Ông mập” … và “Ông mập” dọc cả tuyến đường toàn là “Ông mập”.

“Nem này bao nhiêu một chục?”. Tôi hỏi cô bé bán hàng.

“Dạ, 80ngàn/chục”. Vừa nói xong thì đích thân Ông mập ra tiếp chúng tôi.

Tôi hỏi: lấy 10 đến 15 chục có bớt không chú?

Ông mập: không.

Ok lấy cho anh 1 chục. Tôi nói với cô bé bán hàng, tuy rằng trong bụng thì rất muốn mua 10 chục về biếu tặng anh em bạn bè.

Tôi đã mua và ăn nem ở đây, chỉ có cửa hàng này bán nem ngon và đúng là thương hiệu “Ông mập”. Còn tại sao tôi chỉ mua 1 chục thay vì đang có ý định mua trên 10 chục nem thì chắc quá rõ rồi!

Thương vụ thất bại, tôi vẫn được thưởng thức nem theo nhu cầu của mình. Người bán họ không có chính sách lợi ích giữa khách hàng mua nhiều và mua ít nên đã mất cơ hội bán được nhiều hàng hơn. Nếu ông chủ lanh trí chỉ cần tặng chúng tôi ăn thử nem mỗi người một chiếc (8ngàn đồng) hoặc tặng chút gì đó gọi là, hoặc giảm giá 5%… thì họ đã được nhiều thứ hơn trước mắt họ đang nghĩ. Đó cũng là lý do tôi không chỉ ra cách phân biệt hàng nem nào là của “Ông mập” chính hiệu trong bài. Kỹ thuật này trong bán hàng gọi là “truyền miệng”, “dùng thử”…

Với content thế này và 10 từ “Ông mập” xuất hiện trong bài (gắn backlink) thì có đáng giá hơn một chục nem không Jimmyteo.com, kimthang.vn ???

tranthanhtien.com

Xem bài viết phần 1: Bán hàng và phỏng vấn xin việc

Bán hàng & phỏng vấn tìm việc

Bán hàng & phỏng vấn xin việc

Tôi nhận ra: phỏng vấn xin việc cũng như việc bán hàng – một thương vụ giữa bên bán và bên mua. Trình độ, hồ sơ năng lực và mức lương nếu được “chào bán” tốt, bên mua sẵn sàng chi hơn mong đợi của bạn.

Ông R.L.Stevenson có một câu rất hay

Suy cho cùng mọi người đều sống bằng cách bán một thứ gì đó“

Tôi thì không nghĩ vậy.

Câu chuyện: Bán hàng & phỏng vấn tìm việc

Trong dịp gặp gỡ người bạn cũ, cô là một trong những người có năng lực làm việc rất tốt mà tôi từng biết. Nay cô đã có gia đình và đang trong giai đoạn tìm kiếm một công việc thích hợp với chuyên môn của mình.

Tôi hỏi: Công việc thế nào rồi em?

Cô ấy trả lời: Em vừa đi phỏng vấn về. Sáng nay, em đến gặp người phụ trách nhân sự tại một công ty đầu tư của Nhật.

Tôi hỏi tiếp: Việc phỏng vấn tốt chứ em?

Đáp: Vẫn chưa được nhận vào làm nữa anh ơi!

Nghe giọng người bạn thở dài tôi cũng thấy buồn lây. Nhưng do tò mò nên tôi lại hỏi tiếp: Thế gần đây em làm gì? Học hành sao rồi? Công việc em đang xin vào là làm gì?

Cô bạn trả lời với giọng tươi hẳn hơn: Em vừa tốt nghiệp khóa đào tạo chuyên viên marketing, trước đây e có thời gian đã làm những việc này cho một trường ngoại ngữ, anh nhớ không?

Tôi: Ah, thế ah! Vậy khóa học em vừa nói học trong bao lâu?

Cô bạn: 8 tháng anh!

Tôi: Mà trước đây e đã bỏ 4 năm theo học chuyên ngành tiếng Nhật, sau đó tốt nghiệp rồi em lại chuyển sang học marketing???

Cô bạn: Giờ thì em thích làm về marketing hơn.

Tôi quay lại chuyện hỏi cô bạn đã được phỏng vấn như thế nào?

Cô bạn: Em đã nộp đơn và phỏng vấn rất nhiều chỗ rồi, nhưng kết quả sau phỏng vấn đều không đạt.

Tôi: Thế em yêu cầu mức lương bao nhiêu?

Cô bạn: 7 đến 8 triệu.

Nói đến đây Cô bạn lại nói tiếp: Ngày mai em lại có cuộc phỏng vấn tại một công ty khác, hy vọng là sẽ sớm tìm được việc làm.

Khi phỏng vấn họ có hỏi về quá trình làm việc và việc học của em không?

Cô bạn đáp: Có anh. Em tốt nghiệp đại học chuyên ngành tiếng Nhật, có nhiều năm kinh nghiệm làm sale. Em đã từng làm marketing cho một trường ngoại ngữ dạy tiếng Nhật, lại vừa tốt nghiệp lớp đào tạo chuyên viên marketing. Thế mà nay nộp đơn xin việc khó thật.

Tôi dừng lại suy nghĩ và cho e vài lời khuyên…

Kết thúc buổi trò chuyện tôi chúc cô bạn sớm tìm được việc làm tốt đúng với nguyện vọng của cô.

_____________________

Qua câu chuyện trên tôi thấy được một điều: Cô bạn yêu cầu mức lương 8 triệu, trong khi việc tốt nghiệp đại học chuyên ngành “tiếng Nhật” và công việc markeitng mà cô đang xin vào không hề liên quan với nhau.

Nếu bạn là nhà tuyển dụng, bạn sẽ chọn ai trong trường hợp này?

  1. Sinh viên vừa tốt nghiệp (đại học) chuyên ngành marketing – lương 8 triệu.
  2. Cô bạn trong câu chuyện này – lương 8 triệu.

Sau khi xem xét và nhận ra vài lỗi rất cơ bản từ câu chuyện của cô bạn. Tôi nhận ra: phỏng vấn xin việc cũng như việc bán hàng – một thương vụ giữa bên bán và bên mua. Trình độ, hồ sơ năng lực và mức lương nếu được “chào bán” tốt, bên mua sẵn sàng chi hơn mong đợi của bạn.

Tập trung giới thiệu những thứ bình thường đang có như một tính năng vượt trội, nổi bật của sản phẩm.
ảnh: http://photo.tranthanhtien.com

tranthanhtien.com

Xem tiếp phần 2: mua hàng bằng kỹ thuật bán hàng

Tạo mối quan hệ theo cách của bạn

Nếu bạn đã đọc qua quyển sách “Đừng bao giờ đi ăn một mình” của Tác giả: Keith Ferrazzi – Tahl Raz thì bạn biết rằng sau này Ferrazzi đã thành công từ những mối quan hệ do ông tạo dựng như thế nào…

Đúng thế, việc tạo dựng những mối quan hệ là rất hữu ích cho bạn …

“Chào anh!”, “Chào em!”: đó là những câu đầu tiên khi tôi bước vào một thương hiệu – ở đó khiến tôi hay cả những khách hàng dù có khó tính cũng cảm thấy thoải mái và hài lòng.

Sự chào đón thân thiện và thái độ nhiệt tình của nhân viên, làm cho vị khách khó tính cảm thấy đang được chào đón như một thượng khách. Dĩ nhiên, tiếp theo sau đó là tôi phải trả 110.000đ cho 1 phần burger thay vì mua chỗ khác tầm khoảng 40.000đ.

Nếu trong một thương vụ giao dịch lời chào hỏi luôn là điều quan trọng và tất yếu thì trong mối quan hệ xã giao, gặp mặt… “lời chào” đối với bạn có quan trọng?

Xa hơn nữa, việc chào hỏi không phải là chuyện quá xa xỉ. Bên cạnh đó, tôi luôn phải học cách chăm sóc, duy trì cho những mối quan hệ khách hàng, bạn bè…như thế nào được tốt nhất.

Nếu bạn đã đọc qua quyển sách “Đừng bao giờ đi ăn một mình” của Tác giả: Keith Ferrazzi – Tahl Raz thì bạn biết rằng sau này Ferrazzi đã thành công từ những mối quan hệ do ông tạo dựng như thế nào…

Đúng thế, việc tạo dựng những mối quan hệ rất hữu ích cho bạn, nhưng quan trọng hơn là cách bắt đầu nó như thế nào?

Game – Bài học kinh doanh

Trải dài thời thơ ấu với game, cũng từng là con “nghiện” rồi “cai”… Đến nay, thỉnh thoảng, mình vẫn say sưa hàng giờ và cũng có khi cả ngày khi có vài game mới hấp dẫn.

Chiêm nghiệm ra việc chơi game không đơn giản chỉ là một hình thức giải trí, tôi suy ngẫm ra nhiều bài học bổ ích từ việc chơi game. Hãy thả dòng suy nghĩ cá nhân của bạn qua một bên, từ từ lướt qua hết bài đọc rồi cho nhận xét bên dưới vẫn chưa muộn…

“Nếu thi đạt điểm tốt, mẹ sẽ cho con đi chơi game.”

Thuở còn bé, lúc còn học cấp một, mẹ tôi đã khuyến khích việc học của con bằng cách rất thiết thực – đúng với nguyện vọng trẻ con của mình. Ngày ấy, game không đa dạng như bây giờ, chỉ đơn giản là “Mario” (ăn núm) hay “Contra” (Rambô) …

Trải dài thời thơ ấu với game, cũng từng là con “nghiện” rồi “cai”… Đến nay, thỉnh thoảng, mình vẫn say sưa hàng giờ và cũng có khi cả ngày khi có vài game mới hấp dẫn.
Chiêm nghiệm ra việc chơi game không đơn giản chỉ là một hình thức giải trí, tôi suy ngẫm ra nhiều bài học bổ ích từ việc chơi game. Hãy thả dòng suy nghĩ cá nhân của bạn qua một bên, từ từ lướt qua hết bài đọc rồi cho nhận xét bên dưới vẫn chưa muộn…
Mario và Contra (nintendo game)

Một game thủ đã từng nói rằng:

“Cứ cho là tôi nghiện game online đi, nhưng đã sao? Cuộc sống của tôi vẫn tốt. Trước đây không có game online, tôi vẫn giải trí, khuây khỏa sau những giờ làm việc bằng game offline, một mình và chỉ một mình. Tôi không dành thời gian cho bia rượu, bài bạc. Nay có game online, tôi lại được giải trí giữa một tập thể, tôi hiểu thêm về tính cách con người trong xã hội. Hơn nữa, tôi đã có thêm những người bạn qua online. Một ngày “computer của tôi” có thể chơi 14 giờ. Và cuộc sống gia đình tôi vẫn hạnh phúc, êm đềm. Công việc làm của tôi vẫn tốt. Bởi vì tôi biết cân bằng trong cuộc sống.”

Tôi chỉ bàn luận về những khía cạnh tích cực dưới góc nhìn của riêng cá nhân tôi – đã từng là một game thủ.

Việc ứng dụng game trong ngành giáo dục đã được triển khai ở một số quốc gia. Qua khảo sát chứng minh được rằng việc ứng dụng đưa game vào bài học đem lại kết quả tốt hơn rất nhiều so với những tiết học bình thường.

Trên thế giới một số người nổi tiếng, thành đạt họ cũng giải trí bằng việc chơi game…

Ảnh: Bill Gates

Với tôi, việc chơi một game chiến thuật có cảm giác rất giống với việc điều hành một công ty. Mỗi một quyết định, hành động bạn phải chịu tránh nhiệm trước kết quả nó mang lại…

Đầu tiên, tôi chọn một game thuộc thể loại mình yêu thích và kèm theo vài điều kiện tiêu chuẩn như: đồ họa đẹp, hợp với cấu hình máy tính của tôi… Đây là giai đoạn nghiên cứu, lên kế hoạch, khảo sát… và thành lập cty.

Sau đó, tôi chọn game có nhiều người chơi vì nghĩ trong cuộc chơi tôi cần sự giúp đỡ và liên minh sẽ giúp tôi không đơn độc. Nếu “đồ họa đẹp” nhưng không phù hợp với “cấu hình” máy thì không nên chọn game này… (giống như việc chọn một ngành hàng mà bạn biết chắc chắn mình không có cơ hội thắng!)

Ok, bây giờ vào game thôi!

Bạn sẽ không có thời gian để “đọc hướng dẫn sử dụng” trong thời gian này. Và khi trên màn hình bạn xuất hiện thông báo: “Game Over”, bạn có thể “Start” để chơi lại từ đầu hoặc “Continue” để tiếp tục. Nhưng trong kinh doanh, điều đó thật sự không tốt cho công ty của bạn…

Giữ vai trò người điều hành một tổ chức trong game. Điều đó làm bạn tự hào, cảm giác như mình đang điều hành một công ty thực thụ. Bạn cần nguồn nhân lực cơ bản dồi giàu để khai thác và mang về thật nhiều khoáng sản. Từ đó, chi tiêu vào việc xây dựng pháo đài, sản xuất binh khí, nâng cấp quân phục, hạ tầng…

Điều này giống như việc doanh nghiệp bạn vừa mới thành lập. Thiết kế, xây dựng cơ sở hạ tầng, tuyển dụng nhân sự… Hoạch định chiến lược ngắn hạn, sau đó triển khai tốt để mang lại hiệu quả ban đầu… đó là điều mà nhiều người khởi nghiệp mong muốn.

Cũng trong giai đoạn này, bạn phải biết đầu tư như thế nào cho hợp lý, xây dựng hệ thống phòng vệ hay tấn công, tăng cường nhân công khai thác mỏ hay nâng cấp binh sĩ… Với tài nguyên đang có của mình, bạn phải giải quyết bài toán khó hơn ban đầu.

Thế đấy, bạn phải điều hành công việc sao cho trôi chảy, người nào việc nấy, thật hiệu quả và không gián đoạn.

Những game thủ khác cũng đang tranh thủ khai thác khoáng sản, xây dựng pháo đài, quân đội… (vì đây là điều cơ bản trong game chiến thuật), và bạn luôn tự hỏi rằng họ đang xây dựng một đội binh hùng mạnh hay tổ chức phòng vệ trước đối phương?

Bạn có thể tham gia thử một game chiến thuật (dàn trận) hay xem một vài bộ phim (có thể là: Đại Chiến Xích Bích, Binh Pháp Mạc Công…) bạn sẽ cảm giác được thế nào là “đánh trận”…

Bài học chiến thuật trong game sẽ rất bổ ích nếu bạn vận dụng hợp tình, hợp lý trong việc kinh doanh của bạn.

Tuy nhiên, việc trở thành một game thủ giỏi sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc trở thành người điều hành công ty.

P/S: vài lời với những game thủ không chuyên…

Bạn đang là học sinh, sinh viên hay chuẩn bị khởi nghiệp… chắc chắn một điều là ai cũng đã từng chơi game (cờ carô, cờ chó, cờ tướng hay nông trai vui vẻ…).

Việc chơi game đem lại lới ích gì cho bạn? (nếu theo bạn chơi game không bổ ích thì không đọc phần dưới)

Để trở thành game thủ giỏi (người quản lý) bạn cần chuẩn bị gì?

    1. Đọc hướng dẫn sử dụng trước khi chơi game (hãy tranh thủ học, rèn luyện thật tốt những thứ cần để bước vào cuộc chơi)
    2. Tìm người hướng dẫn cho bạn cách chơi tốt nhất (học lại những trải nghiệm thực tế của những người đi trước)
    3. Hãy nghĩ đến chuyện “liên minh” khi có từ 2 đối thủ. (tạo nhiều mối quan hệ tốt với nhiều người, nhiều lĩnh vực)
    4. Làm gì nếu không có tiền và không làm được 3 điều trên (=> chọn game đơn giản hơn)

Lưu ý sau cùng:

Game là game, cuộc sống là cuộc sống.
Đừng bao giờ nhầm lẫn giữa hai điều này!

 

Hùn & Hạp Kinh Doanh

Với xu hướng hiện nay, nền kinh tế hội nhập phát triển rất nhanh và rất mạnh… Nhà đầu tư trẻ thường có xu hướng “người góp công kẻ góp sức” để thành lập công ty với hy vọng có nguồn lực dồi giàu cả về chất và lượng.

 

Với xu hướng hiện nay, nền kinh tế hội nhập phát triển rất nhanh và rất mạnh… Nhà đầu tư trẻ thường có xu hướng “người góp công kẻ góp sức” để thành lập công ty với hy vọng có nguồn lực dồi giàu cả về chất và lượng.

Ở Việt Nam, nhiều ý tưởng và dự án kinh doanh đã đi đến thống nhất chỉ qua vài bữa… nhậu hồ hởi. Với những cam kết miệng mạnh bạo đầy tinh thần võ hiệp, song rất thiếu căn cứ nghiên cứu, phương án kinh doanh nghiêm túc, khả năng lỗ lãi theo diễn biến của thị trường… Kết quả là phương án kinh doanh phải thay đổi rất nhiều, tính rủi ro cao hơn và “tuần trăng mật” sau “lễ kết hôn” nhanh chóng được thay thế bằng những cuộc tranh cãi gay gắt.

Vẫn biết rằng muốn ra biển lớn thì phải liên kết nhưng trên thực tế, nhiều vụ “hôn nhân” do các bên đều muốn phần lợi về mình nhiều hơn nên thường đi đến đổ vỡ. Kết quả là cuộc chia tay đầy nước mắt. ^^!

Tôi may mắn được vài người bạn chia sẻ về những thất bại ngọt ngào trong những “cuộc tình” không kém lãng mạn, ly kỳ và đầy hấp dẫn.

Câu chuyện thứ nhất.

Nhóm sinh viên gồm 4 người (cũng khá thân) hùn với nhau số vốn ít ỏi của mình để mở một cửa hàng nhỏ bán hàng trên mạng. Công việc lúc đầu diễn ra khá suôn sẻ, cả bốn cổ đông trẻ đầy nhiệt huyết đã góp sức và xây dựng nên một gian hàng được nhiều người chú ý.

Sau 2 tháng, số vốn góp của bốn sinh viên kia nhanh chóng được thu hồi sớm hơn kỳ vọng. Và dĩ nhiên, cả bốn người trong nhóm, ai cũng phải làm việc cật lực trong thời gian đầu đầy khó khăn này.

Người thì học ban ngày và làm việc ban đêm, người kia thì ngược lại. Và cũng có người phải làm thâu đêm suốt sáng. Đây cũng là lúc phát sinh vấn đề mà trước đây bốn “cổ đông” không ai lường trước được.

Lúc này, các bạn sinh viên muốn dành nhiều thời gian hơn cho việc ngủ – nghỉ và học vì thấy mình lao đầu quá nhiều vào công việc trong thời gian qua. Một bạn lại muốn cửa hàng kiếm được nhiều tiền hơn qua thành công đang có. Anh ấy nghĩ đến việc kêu gọi thêm cổ đông để góp vốn và góp sức. Dĩ nhiên, lợi ích sau khi góp thêm vốn vẫn được đảm bảo sao cho hợp lý giữa các cổ đông cũ và cổ đông mới.

Trước khi “cổ đông mới” góp vốn vào cửa hàng để mở rộng kinh doanh, thì các cổ đông cũ không những không tán thành với ý kiến trên mà còn quyết định rút vốn, giải tán. Do công việc đang thành công và lợi nhuận rất tốt nên lúc đó rất nhiều bạn bè gợi ý mua lại và đồng thời khuyên cổ đông cũ nên tiếp tục công việc đang thuận lợi của mình.

Vì tình bạn và sĩ diện, anh sinh viên mới tập tành làm ăn lần đầu đành phải đóng cửa gian hàng và chia tay với ước mơ làm giàu của mình, mặc cho lúc đó rất nhiều người dòm ngó thèm thuồng…

Câu chuyện thứ hai.

Nhận được lời mời về làm marketing, kinh doanh kiêm luôn kỹ thuật và giao hàng anh bạn trẻ 20 tuổi háo hức cống hiến sức trẻ của mình cùng cô bạn cũ (học cấp một) với lời hứa: lợi nhuận chia đôi sau khi trả phần vốn và lời cho chủ đầu tư.

Công việc cụ thể của anh bạn trẻ là: hàng hóa được nhập từ Trung Quốc (linh kiện vi tính), viết bài giới thiệu sản phẩm mới trên báo PC World Việt Nam, nghiên cứu đối thủ và lập bảng báo giá, tìm khách hàng ở tỉnh (khách sỉ), chào bán sản phẩm… giao hàng và kiêm luôn việc “chế”: cáp link (cáp nối PC-PC), hộp chuyển VGA và out VGA (vì lúc này trên thị trường chưa có) …

Cửa hàng chỉ có 3 người nên ai cũng phải làm việc rất vất vả. Việc kinh doanh thuận lợi, thành công đến nổi hàng nhập không đủ bán.

Để có thể đáp ứng nhu cầu khách hàng tốt hơn, Cô Bạn và Anh bạn quyết định táo bạo hơn – dời cửa hàng vào trung tâm thành phố. Việc xin giấy tờ thành lập cửa hàng, Anh bạn tin tưởng giao cho Cô bạn đứng tên hết mọi thứ chỉ vì 1 suy nghĩ hết sức trẻ con: phụ nữ đứng tên sẽ ít phải tiếp mấy “sếp” đi nhậu.

Sau một năm, thị trường cạnh tranh khốc liệt hơn, các đối thủ cùng ngành cũng nhập hàng Trung Quốc về nhiều hơn, nên lợi nhuận không còn như trước. Và Cô bạn giờ đây cũng nóng tính hơn, “chảnh” hơn, không còn chịu khó chiều lòng thượng đế như trước nên họ lần lượt qua các cửa hàng khác.

Sau một thời gian dài kinh doanh, “Công ty hai thành viên” chính thức “đá” Anh bạn trẻ ra ngoài một cách “hợp pháp” vì trên giấy tờ không có tên anh ta.

Đến tay trắng và đi tay không. Anh bạn ấm ức chỉ biết kêu trời.

Câu chuyện thứ ba.

“Tứ đại gia” cùng hùn vốn mở cty kinh doanh. Ở đây, tôi gọi vui là “Tứ đại gia” vì ai cũng là “người lớn”, “đã đi làm” và có thu nhập cao, không giống 2 câu chuyện trên.

Bối cảnh câu chuyện với diễn biến thế này:

Một công ty góp vốn 40% – 40% – 20% của ba thành viên (A:40%, B:40% và C:20%). A và B là hai người rất giỏi về marketing, kinh doanh, quản lý và điều hành. Còn C là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng. Cả ba đều có công việc ổn định và làm cty riêng ở ngoài. Công ty này họ chỉ tham gia góp vốn, theo dõi tình hình kinh doanh qua một quản lý được thuê để chăm sóc việc cty.

Việc hằng ngày của cty là: chụp 1 bộ ảnh quảng cáo cho khách hàng. Công việc cần đến 1 nhiếp ảnh và 3 người thợ phụ.

Để cho ra một bộ ảnh đúng theo yêu cầu của khách hàng công ty đã thuê Anh Minh (một nhiếp ảnh có kinh nghiệm) với mức lương thỏa thuận là một triệu đồng/ngày.

Anh Minh xin nghỉ phép 3 ngày vì lý do riêng. Để duy trì công việc hàng ngày và không phải đền bù hợp đồng cho khách hàng, anh “nhiếp ảnh nổi tiếng” (C: cổ đông cty) đã thay công việc Anh Minh trong ba ngày.

Công ty trả thù lao cho anh “nhiếp anh gia” bất đắc dĩ này trong ba ngày là: 2.000.000đ.

Thay vì được nhận ba triệu như lương Anh Minh, thì Anh C chỉ được nhận 66% lương với lý do là: “anh C đã có quyền lợi của cổ đông”.

Cũng giống quy định của nhiều cty khác, số vốn góp sẽ tỉ lệ với quyền biểu quyết và bỏ phiếu của cổ đông, nên quyền “bỏ phiếu” của anh C trong cty chỉ tối đa được 20%.

Kết thúc câu chuyện về anh “nhiếp ảnh gia” bất đắc dĩ và cũng là mở đầu cho câu chuyện của cty “tứ đại gia”. Cổ đông cũ không còn hứng thú hùn hạp nữa – các thành viên mới xuất hiện. Sự hứng thú trong việc hùn hạp dần chuyển từ cổ đông cũ sang cổ đông mới và câu chuyện vẫn đang tiếp diễn…