Chuyện tình cảm động của Chuột

Khi chết đi người ta không hỏi làm được bao nhiêu tiền, mà là bạn đã làm được điều gì?

Chú chuột Mickey là chú chuột đầu tiên trong lịch sử được nhiều người biết đến nhất. Mickey sinh ngày 18/11/1928 (do họa sĩ Ub Iwerks vẽ cho Hãng phim Walt Disney). Câu chuyện được viết lại dựa trên một chuyện có thật: sự kiện, nhân vật – được biên tập lại và hình ảnh được minh họa lại bởi tranthanhtien.com

Chuyện tình cảm động của Chuột

Mickey quay sang hỏi Chuột “tại sao em ở đây?”

Chuột: Em bị điện giật khi cố gắng quay lại cứu một người bạn.

Mickey: Tại sao?

Chuột: Bởi vì em không chịu được cảnh anh ấy đau khổ.

Mickey: Em thật sự yêu anh ấy và dám hy sinh cuộc đời em để cứu anh ấy sao? Có lẽ anh ấy rất đau buồn đấy, buồn vì cái chết của em…

Chuột: Không đâu, anh ấy bây giờ đang rất hạnh phúc, bởi vì người em cứu chính là người anh ấy yêu.

Mickey đau buồn cho số phận của Chuột, tình yêu là thế đấy! Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.

Khi chết đi người ta không hỏi làm được bao nhiêu tiền, mà là bạn đã làm được điều gì?

P.S: Chú chuột Mickey là chú chuột đầu tiên trong lịch sử được nhiều người biết đến nhất. Mickey sinh ngày 18/11/1928 (do họa sĩ Ub Iwerks vẽ cho Hãng phim Walt Disney). Câu chuyện được viết lại dựa trên một chuyện có thật: sự kiện, nhân vật – được biên tập lại và hình ảnh được minh họa lại bởi photo.tranthanhtien.com

 www.tranthanhtien.com

Slideshow ăn chơi – chụp và làm việc tại Dalat

Chuyến đi được quyết định khá cập rập (15/08/2012), chúng tôi đi vào thứ 3 nên thứ 2 vừa phải giải quyết công việc vừa phải chuẩn bị hành trang. Đi Dalat ư! chắc chắn không thể thiếu ống kính macro rồi. Dân IT như chúng tôi cũng không thể thiếu laptop, vì mục đích chuyến đi là ăn chơi chụp và làm việc mà!

Chuyến đi được quyết định khá cập rập (15/08/2012), chúng tôi đi vào thứ 3 nên thứ 2 vừa phải giải quyết công việc vừa phải chuẩn bị hành trang. Đi Dalat ư!  chắc chắn không thể thiếu ống kính macro rồi. Dân IT như chúng tôi cũng không thể thiếu laptop, vì mục đích chuyến đi là ăn chơi chụp và làm việc mà!

Mất toi một  ngày đi xe, buổi tối đi dạo chợ đêm dalat rồi về ôm laptop thôi.

du khach tai Dalat – cẩn thận bỏ máy ảnh vào trong áo

Ngày thứ 2: chúng tôi tìm một  chổ yên ổn để săn ảnh macro. Ối chà! đã lâu rồi không chụp ảnh macro, ở cái thành phố đất chật người đông thật khó tìm một  nơi lý tưởng để săn ảnh này. Không mất quá nhiều thời gian để thích nghi với nó, vì nó cũng na ná giống ảnh thể thao.

Khác với ảnh thể thao, ảnh macro đòi hỏi khả năng quan sát tốt, chọn vị trí lấy nét của mục tiêu, thường là phần đầu con vật, đối với con vật có mắt to như chuồn chuồn, ruồi nên lấy nét vào mắt nó.

Hôm đó, chúng tôi phát hiện được con sâu đo, thả cho nó bò liên tục trên cây, đương nhiên là khó mà chộp được khi nó cứ không ngừng di chuyển như vậy, nhưng đâu thể bảo nó làm theo ý mình được, đối với “người mẫu” không hiểu tiếng người thì chỉ còn cách bám theo nó chụp thôi. Chúng tôi may mắn chộp được vài tấm khá Ok sau…khi săn.

sâu đo

Ngày thứ 3: trời bão, đành ở nhà ôm laptop. May mắn buổi chiều trời hửng nắng, chúng tôi quyết định “đi săn” tại công viên gần Hồ Xuân Hương. Lang thang một  hồi, dự định tìm một  cặp “đang yêu” để chộp, chợt thấy 2 em (không biết con gì) đang “say sưa”, úi chà, số mình thật may mắn, đúng là cầu được ước thấy, thế là cả đám thay phiên nhau chộp. Những lúc đang say tình chúng thường không di chuyển, hoặc có di chuyển cũng sẽ “giữ nguyên tư thế”, nên chúng tôi tha hồ khai thác ở mọi góc độ.

đang yêu…

Bỗng trời chuyển mưa, cả bọn vào trú mưa tại một  cái đình gần đó, thấy một  gia đình cũng đang trú mưa tại đó, lúc đầu chúng tôi cũng không chú ý đến họ, một  người trong nhóm thấy họ tồi tội nên cho họ ít bánh và tiền, đúng là rảnh rổi sinh nông nổi, ngồi buồn buồn cầm máy chụp xung quanh, vô tình chộp được thằng bé đang ăn cháo bằng trái bầu, thấy là lạ hay hay, cả nhóm xúm lại dựng cảnh để chụp, phát hiện mấy đưa bé này có nét đặc trưng của người dân tộc, thế là cả nhóm có một  buổi chụp ảnh chân dung ra trò.

Ảnh hai đứa bé – chụp trong chuyến đi

Kết thúc chuyến đi (4 ngày), chúng tôi ra về với đầy ấp những niềm vui, vài con gì đó trong máy ảnh và một tinh thần sảng khoái sẵn sàng cho một  tuần làm việc mới.

Thanks, Tác giả của bài viết.

Giá trị sau mỗi bức ảnh

Ai cũng có thể tự trang bị máy chụp ảnh cá nhân, du lịch… Từ chiếc điện thoại trên một triệu đồng là bạn có thể “tự sướng’, tha hồ ghi nhận những khoảnh khắc mà mình cho là đắt hàng.

Theo tôi nghĩ, để có một bức ảnh đẹp thì việc đầu tiên bạn phải nhận thức được giá trị của nó mang lại là gì?

Câu chuyện xảy ra cách đây đã trên 10 năm, tôi may mắn được một người bạn trong Mobifone mời đi chuyến du lịch Thái Lan cùng với anh em trong cty. Lần đầu ra nước ngoài nên tôi không khỏi choáng ngộp bởi cái gọi là “công nghệ du lịch” của Thái Lan.

“ồ…”, “àh…” đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, mà tới nay, sau chừng ấy năm, Việt Nam vẫn chưa khá hơn Thái Lan về mảng du lịch quốc tế.

Một trong những dịch vụ đến giờ tôi vẫn còn ấn tượng là nhiếp ảnh.

Trên lối ra của công viên hay các khu du lịch, tôi bắt gặp những bức ảnh của mình được in sẵn và chào bán tại đây.

Những tay săn ảnh không biết tự lúc nào, chộp lấy những khoảnh khắc rất tự nhiên của khách du lịch chỉ vài phút trước đó. Trông bức ảnh rất tự nhiên với tâm lý là “hình đẹp” + “kỷ niệm” nên khách hàng sẵn sàng trả số tiền lớn hơn gấp nhiều lần so với bức ảnh họ tự chụp.

Dịch vụ này “hốt bạc” cho các nhiếp ảnh gia sáng tạo. Cứ 10 khách thì có đến 7 khách muốn mua và ít nhất là 3 khách trả tiền. Và tôi cũng “sẵn lòng” để được sở hữu những bức ảnh đó.

Tại sao tôi chọn mua bức ảnh?

Bức ảnh của tôi mua trong chuyến đi Thái Lan nay vẫn còn. Nếu được chọn “mua” hay “không mua” tại thời điểm cách đây hơn 10 năm, tôi vẫn quyết định “mua” cho dù nó có đắt hơn thêm 5 đến 10 lần.

Thế đó, một bức ảnh gắn liền với kỷ niệm và giá trị của nó không phải ai cũng biết trân trọng.

Tôi đi săn ảnh.

Được đầu tư khá nghiêm túc cho bộ đồ nghề đi săn, tính sơ sơ cũng vài ngàn. Quan trọng hơn vẫn là thời gian khổ luyện trước lúc hành nghề… một thời gian đủ dài với chút ít thành tích đủ để chứng minh: “tôi biết hiếp ảnh”.

Trong vài dịp đi chơi cùng cả nhóm, tôi tranh thủ “săn” lại những khoảnh khắc của các thành viên trong đoàn. Và có thể nói đây là những bức ảnh có 102, vừa chân thật vừa giá trị, mà họ khó mà tìm được. Rồi sau đó thử rao bán với giá là 30 ngàn đồng/ ảnh. Dĩ nhiên là có demo cho xem trước.

Kết quả là các bạn (được chộp) đều không mua, cũng không thèm trả giá. Mặc cho tôi phải tốn rất nhiều thời gian cho bộ ảnh mà mình tác nghiệp được.

Thậm chí, Có nhiều trường hợp, nhận ảnh tôi tặng nhưng thái độ “nhận hàng” lại làm tôi rất thất vọng…

Thế đấy, không biết bao giờ các bạn của tôi mới hiểu được giá trị sau mỗi bức ảnh.

Ngày nay…

Ai cũng có thể tự trang bị máy chụp ảnh cá nhân, du lịch… Với chiếc điện thoại trên một triệu đồng là bạn có thể “tự sướng’, tha hồ ghi nhận những khoảnh khắc mà mình cho là đắt hàng.

Theo tôi nghĩ, để có một bức ảnh đẹp thì việc đầu tiên bạn phải nhận thức được giá trị của nó mang lại là gì?

Ảnh minh họa (http://anhdep.titienfc.com)

Một bức ảnh phong cảnh thật đẹp của một nhiếp ảnh gia nổi tiếng trị giá vài ngàn đôla cũng sẽ không có giá trị bằng một bức ảnh trong đó ghi nhận lại khoảnh khắc của bạn. Một khoảnh khắc mà sau này gợi lại ký ức, bạn sẽ rất trân trọng mà tiền không thể nào mua được.

Bài tiếp: Thế nào là ảnh đẹp?

Chụp ảnh dưới nước

Lần đầu tiên chúng tôi chụp ảnh dưới nước với ê-kíp làm việc chuyên nghiệp, vui vẻ và một thể loại ảnh tương đối mới.

Chúng tôi xuất phát vào lúc 7g30, sau một hồi bàn tán mọi người mới té ngửa thì ra phải lội xuống nước để chụp, chỉ tại Jimmy Tèo không thông báo kỹ, miss Tuyết nhà ta la oai oái vì không có chuẩn bị trước. Chạy khoảng 20 phút xe đổ xịt trước một TT hồ bơi, mọi người đều ngỡ ngàn kêu lên sao nhanh thế! …

Hậu trường chụp ảnh dưới nước
Lần đầu tiên chúng tôi chụp ảnh dưới nước với ê-kíp làm việc chuyên nghiệp, vui vẻ và một thể loại ảnh tương đối mới
Xuất phát vào lúc 7g30, sau một hồi bàn tán mọi người mới té ngửa thì ra phải lội xuống nước để chụp, chỉ tại Jimmy Tèo không thông báo kỹ, miss Tuyết nhà ta la oai oái vì không có chuẩn bị trước. Chạy khoảng 20 phút xe đổ xịt trước một TT hồ bơi, mọi người đều ngỡ ngàn kêu lên sao nhanh thế!

Đạo cụ được bác Tiến chuẩn bị khá kỹ cho buổi chụp ảnh dưới nước, không khác gì đoàn làm phim chuyên nghiệp: nào đèn, background, soare, hoa… và 2 người mẫu là VĐV bơi lội. Nhóm chúng tôi gồm 2 nhiếp ảnh dưới nước (Jimmy Teo và Tuyết – mua chữa cháy bộ đồ bơi tại đây), đạo diễn (Trần Thành Tiến), nhiếp ảnh sự kiện (Trần Kim Phụng), và vài em hậu cần phụ trách ánh sáng, background.

Chụp ảnh dưới nước
Hậu trường chụp ảnh dưới nước

Công tác chuẩn bị ban đầu khá bài bản: bác Tiến hướng dẫn người mẫu các tư thế sẽ chụp, và phổ biến cho mọi người các ký hiệu và qui định khi giao tiếp dưới nước, sau đó phân công công việc cho từng bộ phận. Công nhận bác Tiến chuẩn bị kỹ thiệt! hứa hẹn 1 buổi sáng tác thật hiệu quả đây!

2 tay máy đang test máy dưới nước, bộ phận ánh sáng đang làm công tác chuẩn bị để đưa đèn xuống nước…

Than ôi, cây đèn không tài nào đưa xuống nước được vì lực ép quá mạnh, chụp nửa trên nửa dưới nước vậy! đạo diễn Tiến chọn 1 tư thế dễ nhất để mở màn, mọi người bắt đầu chọn góc chụp, vị trí background, setup tư thế người mẫu, cả không gian hồ bơi bị chúng tôi chiếm trọn hết, mọi người càng chụp càng háo hức, vì lần đầu tiên thể nghiệm loại ảnh này, riêng bác Tiến thì rất sốt ruột vì chưa ra được ảnh tốt, chốc chốc lại chạy lên đổ thẻ ra xem.

Chụp ảnh dưới nước
Hậu trường chụp ảnh dưới nước

Ôi, nhìn thấy dễ chứ làm thì không dễ chút nào! Sau một hồi loai hoai ảnh vẫn chưa đạt, đạo diễn Tiến quyết định chuyển sang cảnh khác, lần này đích thân bác Tiến xuống nước, hì hục 1 hồi cũng chưa ra ngô ra khoai, tôi cũng bắt đầu sốt ruột, rất muốn xuống nước chụp thử…

Chụp ảnh dưới nước
Hậu trường chụp ảnh dưới nước

Cơm trưa xong, bác Tiến kiên quyết thử lại lần nửa, lần này chụp hẵn dưới nước, lần này thì khổ cho tay chụp ảnh dưới nước rồi, vì lực cản của nước không cách nào giữ thăng bằng khi dìm người xuống nước được, thế là một người trên bờ phải đạp lên vai để giữ thăng bằng, hoặc cột dây ngang eo để cấp cứu khi cần thiết, té ra cả bọn đều không biết bơi!?

Chup anh duoi nuoc
Hậu trường chụp ảnh dưới nước
Chup anh duoi nuoc
Hậu trường chụp ảnh dưới nước

Tuy thử nghiệm lần đầu môn photo undewater chưa thành công, nhưng thu được nhiều kinh nghiệm, và nhất là mọi người đều có 1 ngày nghỉ thật tuyệt vời, 1 cách xả stress thật hiệu quả!

ê-kíp chụp ảnh dưới nước.
ê-kíp chụp ảnh dưới nước.

Tin rằng lần sau sẽ có nhiều thu hoạch trong việc chụp ảnh tại hồ bơi hơn! Cố lên bác Tiến nhé!

và đây là công sức hì hụt của cả đội:

ảnh dưới nước
Một trong những bức ảnh dưới nước trong buổi làm việc
Anh duoi nuoc
Một trong những bức ảnh trong buổi làm việc

và một số ảnh được đang retouch mọi người chờ xem tiếp nhé…

Thanks bài viết của [Trần kim Phụng]