Cánh đồng bất tận mùa lũ

Nay có dịp tận mắt chứng kiến và trò chuyện với người trong cuộc mới biết họ cực khổ thế nào. Bên trái bức ảnh là chiếc lều được dựng tạm bằng bạt dài tầm 6 mét và cao chưa đầy 1 mét. Hai vợ chồng anh chăn vịt người gầy gò, da ngâm đen sống chung trong lều cùng đàn vịt 22 ngày tuổi. Anh nói: cực lắm, phải làm và chăm sóc chúng nó liên tục. Hai giờ sáng là anh đã có mặt …

Chuồng vịt bên cánh đồng chìm trong nước lũ. Ảnh: photo.tranthanhtien.com
Tập truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư ra mắt năm 2005 sau đó được chuyển thể phim điện ảnh – 2010. Đã có dịp xem qua, tôi biết được nhiều điều hơn về cuộc sống người chăn vịt đồng miền tây như thế nào.

Nay có dịp tận mắt chứng kiến và trò chuyện với người trong cuộc mới biết họ cực khổ thế nào. Bên trái bức ảnh là chiếc lều + cái nhà (2 trong một) được dựng tạm bằng bạt dài tầm 6 mét, cao chưa đầy 1 mét. Hai vợ chồng anh chăn vịt người gầy gò, da ngâm đen sống chung trong lều cùng đàn vịt 1000 con được 22 ngày tuổi. Anh nói: cực lắm, phải làm và chăm sóc chúng nó liên tục. Hai giờ sáng là anh đã có mặt trên đồng để bắt ốc về cho vịt con ăn. Nói xong, anh đi lấy thức ăn và nước tiếp vào máng ăn …

Xa xa sau chuồng vịt là cánh đồng đang ngập chìm trong nước lũ, cái gió, cái mưa, mùi hôi tanh của vịt và môi trường ẩm thấp… biết bao cái khó, cái khổ đang rình rập xung quanh họ. Nếu bệnh tật đổ ầm xuống đàn vịt hay đôi vợ chồng thì họ sẽ như thế nào !?

Tôi hay nói với mấy bạn trẻ trâu: không cố gắng học sau này sẽ đi chăn vịt, giờ tôi mới biết nó khổ đến chừng nào.

tranthanhtien.com

Nói giỡn mà không vui

Từ đó, văn minh loài người phát triển thêm một hình thái mới, cái gọi là “nói giỡn” – “nói chơi” hay “nói đùa”. Mục đích không còn đơn giản để “bổ” + “khỏe” như trên nữa mà thêm biến tướng là “dìm hàng” làm đau lòng người khác – đôi khi không cố ý làm nhục đối phương. Tôi hay gọi đó là: “nói giỡn mà không vui”. Để phát ra một câu “nói chơi” làm vui lòng người đối diện tôi luôn khắt khe chọn cho mình những ý và từ sao cho không làm tổn thương đến người khác. Lúc đầu hơi khó, dần dần cũng thành thói quen và dĩ nhiên, đôi khi vẫn bị hiểu lầm đáng tiếc.

Thực tập hốt thuốc dạo. Ảnh: minh họa

<<Một nụ cười bằng mười than thuốc bổ>>

Tiếng cười không chỉ lấy lòng người đối diện mà còn là liều thuốc bổ tốt cho sức khỏe. Rất nhiều công trình nghiên cứu khoa học  chứng minh rằng:
  • Cười giúp giảm bớt stress, thư giãn tinh thần.
  • Cười tốt cho tim mạch.
  • Cười làm tăng hệ miễn dịch.
  • Cười giúp cơ thể trẻ lâu, tăng tuổi thọ.
  • Cười tăng cường chức năng các cơ quan nội tạng.
  • Cười tăng cường chức năng hô hấp.

Và vô số chứng minh khác nữa đưa ra rất nhiều lợi ích từ “cười”.

Từ đó, văn minh loài người phát triển thêm một hình thái mới, cái gọi là “nói giỡn” – “nói chơi” hay “nói đùa”. Mục đích không còn đơn giản để “bổ” + “khỏe” như  trên nữa mà thêm biến tướng là “dìm hàng” làm đau lòng người khác – đôi khi không cố ý làm nhục đối phương. Tôi hay gọi đó là: “nói giỡn mà không vui”. Để phát ra một câu “nói chơi” làm vui lòng người đối diện tôi luôn khắt khe chọn cho mình những ý – từ sao cho không làm tổn thương đến người khác. Lúc đầu hơi khó, dần dần cũng thành thói quen và dĩ nhiên, đôi khi vẫn bị hiểu lầm đáng tiếc.

Nói đùa là một nghệ thuật - Tôi luôn cân nhắc trước khi chọn ý chọn từ
Nói đùa là một nghệ thuật – Tôi luôn cân nhắc trước khi chọn ý chọn từ

Tôi quan niệm “nói đùa” là một nghệ thuật, khi bạn chưa đủ “tầm” để làm vui người khác thì tốt nhất đừng làm người đối diện phải đau lòng. Nhiều khi chính tôi vinh dự được trở thành nạn nhân phải nghe những câu “nói giỡn mà không vui”, tôi luôn tự nhũ: “tầm này sao có cửa làm phiền mình”.

Rồi qua những buổi trò chuyện cafe, những chuyến lang thang Facebook ghé qua nhà hàng xóm, nghe mấy bạn chém nhau mình ở giữa cũng ngại lây. Thôi thì dĩ hòa di quý, nghe lấy câu này của em, ai về nhà nấy cho nó lành, đừng chém nhau nữa!

Có những câu phát biểu làm cả nhân loại phải nghiêng mình nhớ đời và cũng có những câu phát biểu chỉ có sự ngu dốt của người nói mới có thể so sánh được với ngôn từ nó phát ra”

tranthanhtien.com

Ai có thể giúp em thay đổi cuộc đời?

Có sự giúp đỡ nào thiết thực hơn giúp đỡ một mảnh đời khó khăn nhưng giàu nghị lực như em. Mọi người làm từ thiện, quyên góp gạo cho các quỹ trợ giúp… nhưng tôi thì chọn giúp lấy những hoàn cảnh khó khăn, nghị lực mà mình tận mắt chứng kiến. Tôi sẽ mời các anh em quen biết có lòng hảo tâm giúp em (kh6ng phải bán vé số hằng ngày) có thể theo lớp học thiết kế đồ họa (Corel Draw), hậu kỳ ảnh Photoshop do tôi hướng dẫn miễn phí. Hy vọng sau 6-12 tháng, tôi và những người xung quanh đây không phải thấy em dưới những cơn mưa như thế này.

Tuyển nhân viên lương - thưởng cao.
Chiếc áo mưa được em treo trên người. – ảnh: photo.tranthanhtien.com

Khoác chiếc áo mưa trên người chuẩn bị rời khỏi nhà vì sáng nay đọc tin cơn bão số 10 đang tiến vào miền Trung (12g15, 29/09/13). Tôi nghĩ, hôm nay sẽ là một ngày dài u ám với những cơn mưa rả rít vì ảnh hưởng bão.

Tôi chợt thấy anh bạn nhỏ bên kia đường, với đôi chân khuyết tật… lê lết dưới cơn mưa thật ảm đạm. Đời vẫn còn nhiều người tốt, nhiều khách qua đường dừng lại mua giúp em vài tấm vé số.

Nhiều khách qua đường ghé vào mua giúp em vài tờ vé số...
Nhiều khách qua đường ghé vào mua giúp em vài tờ vé số… trời đang bắt đầu mưa.
ảnh: photo.tranthanhtien.com

Tôi cũng đến mua giúp em một tấm vé số và gửi em ít tiền. Nhưng em không nhận và nói: “anh mua giúp em thêm vài vé – em cám ơn!”. Đây không phải lần đầu tiên tôi bị chối từ, những người bán vé số rất tự trọng và nghị lực.

Vừa quay đi, có anh thanh niên chạy đến và gửi cho em chiếc áo mưa. Em vui vẻ cám ơn và treo nó lên người mặc cho trời bắt đầu mưa lớn.

Sau khi đã mua giúp e vài tờ vé số, anh thanh niên quay lại gửi e chiếc áo mưa
ảnh: photo.tranthanhtien.com

Trong cuộc đời sẽ còn nhiều người tốt giúp em nữa… Một, hai, ba, bốn… chiếc áo mưa, và hàng ngàn tấm vé số thì số phận em vẫn không thay đổi được. Em vẫn phải di chuyển bằng tay, dù thời tiết có mưa gió thì em vẫn phải “bán vé số”.

Cuộc đời em thế mà tôi thấy đáng kính hơn biết bao người khác… những người tay chân mạnh khỏe nhưng chỉ biết đi xin, cướp giật…

Có sự giúp đỡ nào thiết thực hơn giúp đỡ một mảnh đời khó khăn nhưng giàu nghị lực như em. Mọi người làm từ thiện, quyên góp gạo cho các quỹ trợ giúp… nhưng tôi thì chọn giúp lấy những hoàn cảnh khó khăn, nghị lực mà mình tận mắt chứng kiến. Tôi sẽ mời các anh em quen biết có lòng hảo tâm giúp em (không phải bán vé số hằng ngày) có thể theo lớp học thiết kế đồ họa (Corel Draw), hậu kỳ ảnh Photoshop do tôi hướng dẫn miễn phí. Hy vọng sau 6-12 tháng, tôi và những người xung quanh đây không phải thấy em dưới những cơn mưa như thế này.

____________________________________________________

Anh em quen biết gần xa có lòng hảo tâm muốn đóng góp giúp bạn nhỏ này vượt khó – thay đổi cuộc đời. Đừng ngần ngại cứ liên hệ email mình (nguoiquanly@gmail.com) sẽ chuyển giúp, hình ảnh và video clip báo cáo sau khi bạn nhỏ này nhận được sẽ được gửi trong vòng 48 tiếng. – Đích thân bạn nhỏ này sẽ alo trực tiếp để cám ơn và xác nhận với anh chị có lòng hảo tâm.
Ai có thể giúp em thay đổi cuộc đời???
Đôi bạn tranh thủ về nhà khi vừa đổ mưa – ảnh: photo.tranthanhtien.com

____________________________________________________

Bạn nào muốn học chương trình này vui lòng tham khảo http://www.tranthanhtien.com/homepage/portfolio/http://photo.tranthanhtien.com

Hỗ trợ miễn phí cho bạn nào có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn, sau 8-12 tháng tôi hy vọng bạn sẽ tìm được việc từ 4tr – 7tr /tháng. Mức lương này sẽ giúp bạn nhỏ và những bạn chưa qua hết chương trình phổ thông không phải lao động quá cực nhọc, có thể ngồi máy tính với công việc tốt hơn.

1. Lớp học thiết kế đồ họa (Corel Draw)

2. Hậu kỳ ảnh Photoshop

Thời gian bắt đầu dự kiến: Tháng 10/2013. (18g-20g, 2-4-6 hoặc 3-5-7)

____________________________________________________

Lòng nhân đức bắt đầu từ gia đình, nhưng không nên kết thúc luôn ở đó.

Charity begins at home, but should not end there.

Thomas Fuller

____________________________________________________

 Share thông điệp này là hành động bạn kêu gọi mọi người tiếp nối lòng tốt của bạn.

 tranthanhtien.com

Kem chống nhục

Hằng ngày, tiếp xúc với vô vàn “khói bụi” chuyện thiên hạ. Chịu đựng những tia nhìn lườm nguýt đầy bỏng rát còn hơn ánh nắng mặt trời. Bạn cần trang bị ngay bên mình một tuýp Kem chống nhục để tránh da bị sạm đen vì những “tiêu cực thúi” và khả năng ung thư tế bào da từ những châm chọc đả kích của fan tào lao chuyên làm những chuyện tào lao.

Kem chống nhục phát miễn phí tại tranthanhtien.com
Để có thể học được cách “đạp lên dư luận mà sống” đòi hỏi bạn phải có làn da dày, khuôn mặt trơ. Nói quỵt toẹt ra là: “Không biết nhục!”. Đáp ứng với nguyện vọng và mong mỏi của bà con từ thực tế, Ti-Tiện Co. Ltd., đã cho ra đời một loại Kem chống nhục với chất lượng hàng đầu, giá cả bỏ túi.
Kem chống nhục con cá nục hứa hẹn sẽ mang lại một trào lưu mới cho giải pháp chống nhục công nghệ cao. Kem chống nhục với triết xuất từ “cá nục” kết hợp công nghệ “nano alpha+” được bảo hộ độc quyền từ Ti-Tiện Co. Ltd.,

Hằng ngày, tiếp xúc với vô vàn “khói bụi” chuyện thiên hạ. Chịu đựng những tia nhìn lườm nguýt đầy bỏng rát còn hơn ánh nắng mặt trời. Bạn cần trang bị ngay bên mình một tuýp Kem chống nhục để tránh da bị sạm đen vì những “tiêu cực thúi” và khả năng ung thư tế bào da từ những châm chọc đả kích của fan tào lao chuyên làm những chuyện tào lao.

Kem chống nhục 1-2-3 của nhãn hàng Con cá nục mang đến cho bạn tác dụng 3 trong 1 như ý muốn. Ngoài việc, chống nhục hiệu quả sản phẩm còn giúp bạn tăng độ “trơ lì” của da mặt và mang đến vẻ tự tin gạt bỏ tự ti. Giúp gương mặt bạn thêm toả sáng khi bước chân ra đường.

Lần đầu tiên trên thế giới công nghệ Nano được kết hợp với dây chuyền sản xuất mỹ phẩm, giúp thẩm thấu nhanh độ tự tin và đánh bay sự tự ti cũng như loại bỏ cảm giác mặc cảm. Với những đặc tính vượt trội trên, Kem chống nhục con cá nục là một sự lựa chọn hàng đầu dành cho bạn.

Hiệu quả của Kem chống nhục là không thể chối cãi. Tuy nhiên, ngày nay vẫn còn rất nhiều người chưa biết đến dòng sản phẩm này trên thị trường. Hoặc thậm chí biết đến nhưng không có ý định dùng thử. Có lẽ,  da họ dày bẩm sinh! Nếu không thì ắt cơ mặt đã bị đơ hoá cảm xúc như câu chuyện sau đây:

Ngồi cùng trong quán cafe, người bạn tằn hắn, chớp chớp mắt. Tôi nhìn sang bên cạnh, đôi bạn kia đang hôn nhau chóc chóc cứ như mọi người xung quanh chết hết rồi. Thấy bực mình nhưng thôi kệ, giữa ban ngày chuyện động trời vậy cũng có thể xảy ra ở cafe Highland được. Pótay với bọn tự tin quá đáng này.

Có thể thấy những người không sử dụng kem chống nhục rất tự tin. Họ không màn đến lời nói hay cảm xúc của người khác. Nghĩ là làm, thích là nói. Hậu quả khiến cho những người xung quanh cảm thấy khó chịu vì sự “lố bịch” quá đà của họ. Và nếu cứ giữ bản mặt “tự tin thái quá” đó ắt có một ngày họ sẽ bị chính nó phản bội chua cay ngay từ bên trong.

Thế nếu lỡ tay mà sử dụng quá liều thì sao? Đừng vội nghĩ xài càng nhiều càng tốt. Vóc một nắm muối cho vào miệng là chết tức tưởi chứ không phải chơi đâu! Nếu bạn cứ thoa thoa trét trét một lớp dày Kem chống nhục lên mặt thì nguy cơ “dị ứng” là rất cao. Ta có thể thấy qua câu chuyện sau:

Trong một dịp làm dự án cũng kha khá to, tôi hỏi đứa em họ: có muốn theo anh học không: kỹ năng mềm, học làm người, học kinh doanh… (dĩ nhiên là chùa rồi, người lạ thì tui chém mỏi tay)

Nó trả lời tỉnh queo: “uhm, để em xem lại coi sao”. Nghe xong, tôi cứ tưởng nó là Bi-rain chứ, thì ra đại loại là dùng keo chống nhục quá tay.

Một câu chuyện khác: Trong một chuyến đi công tác + du lịch, tôi mua một bịch hải sản lên mời một nhóm Anh/Chị trong đoàn ăn sáng (vì ở đó không bán những thứ khác ngoài nước uống). Một tay trong nhóm ngồi ăn tỉnh queo đáng tuổi anh mình mà cư xử như một thằng hè phố. Chẳng cám ơn cũng chẳng thèm nhìn tới mặt của thằng nào đang mời nó. Giờ mới nhận ra trên đời sao vẫn còn những hạn người bố láo thế này. Tội nghiệp có tuổi có tiền mà ăn học kém thế, được cái là “tự tin” cao.

Nhìn chung, tác hại của việc không sử dụng và sử dụng quá liều không khác nhau bao nhiêu. Tuy nhiên, nếu sử dụng quá liều Kem chống nhục ắt bạn sẽ trở thành “Hết biết nhục”! Nguy hại hơn là bạn còn quay ra sỉ nhục người khác với “độ ngu” và “độ nguy hiểm” rất cao, thậm chí là mất luôn khả năng “tự bỉ” của chính mình.

Dùng kem chống nhục để có một làn da “dày” đúng cách và vẻ mặt tự tin rạng rỡ đúng kiểu, hãy đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.

Một tay nhà giàu nổi tiếng có câu nói rất hay: “Mọi người sẽ không bao giờ ngó ngàng đến lòng tự trọng của bạn, điều mà họ quan tâm chính là thành tựu mà bạn đạt đượcDo đó, trước khi có được những thành tựu thì bạn đừng nên quá chú trọng hay cường điệu lòng tự trọng của bản thân mình lên”.  << Bill Gates>>

Có thể thấy chúng ta dễ tự – nhục – hóa suy nghĩ của chính mình hơn là lời của thiên hạ. Vỗ lên má mình một lượng Kem chống nhục vừa đủ sẽ giúp bạn tăng thêm độ dũng cảm để thể hiện bản thân mình. Một sự dũng cảm – không biết nhục rất đáng để khâm phục!

Nói tóm lại, Kem chống nhục cũng chỉ là sản phẩm hỗ trợ chứ không loại bỏ hoàn toàn sự nhục nhã. Bởi còn biết nhục, còn biết tự bỉ với những gì mình nói, mình làm thì ta mới nghiệm ra được sai lầm và đút kết bài học kinh nghiệm cho bản thân.

Ngày tui còn trẻ trâu, thế giới chưa có từ này. Nay đã khác nhiều rồi, đừng để hai từ “trẻ trâu” định danh bạn, đừng để lý thuyết và sách vỡ tưng bốc bạn lên mây và nghĩ mình đang nổi bật hơn người khác.  Đó chỉ là điều rất bình thường, thậm chí là tầm thường, người ta chỉ quan tâm bạn đã làm được gì và sống như thế nào. Học cách “làm người” mới là điều thật sự cần và quan trọng.

Hãy để kem chống nhục là sản phẩm hỗ trợ cho bản thân chứ đừng mang nó ra làm tấm bình phong để che lấp sự ngu dốt của chính mình! Để rồi một lúc nào đó, bạn không cần sử dụng kem chống nhục, nhìn lại mình trong gương bạn biết mình đã trải qua một ngày ý nghĩa như thế nào.

tranthanhtien.com

Cò lò mứt Đàlạt lừa tình …

Đi dọc theo đoạn đường hướng vào Thung lũng tình yêu rất nhiều cửa hiệu treo bảng: Lò mức xyz mời dùng miễn phí và tham quan vườn dâu.

Trời nhá nhem tối và sắp đổ mưa nên tôi nhờ anh thổ địa chọn vườn dâu sớm để chúng tôi tranh thủ chụp ảnh. Tìm đến một vườn dâu người quen nhưng không may hôm đó vườn dâu đóng cửa.

Trong chuyến đi Đàlạt gần nhất , cả nhóm 4 người chúng tôi nhờ một người bạn là dân Đàlạt dẫn vào tham quan vườn dâu.
Đi dọc theo đoạn đường hướng vào Thung lũng tình yêu rất nhiều cửa hiệu treo bảng: Lò mức xyz mời dùng miễn phí và tham quan vườn dâu.

Trời nhá nhem tối và sắp đổ mưa nên tôi nhờ anh thổ địa chọn vườn dâu sớm để chúng tôi tranh thủ chụp ảnh. Tìm đến một vườn dâu người quen nhưng không may hôm đó vườn dâu đóng cửa.

Cùng lúc đó có một tay tiếp thị lượn qua và chào mời bằng danh thiếp: “Lò mức 10” – Ghé dùng thử mức bên anh nếu thích thì mua, anh dẫn đi vườn dâu tham quan.

Không có nhiều chọn lựa, tôi xem địa chỉ vào hỏi thăm.

Tôi muốn vào vườn dâu mua dâu.

Tay cò liền đáp: cứ vào dùng thử mứt, uống trà rồi em dẫn đi vườn dâu.

Không anh, tôi muốn vào vườn dâu, trời sắp mưa.

Không mua mứt thì không dẫn đi vườn dâu được, mua ủng hộ quán rồi em dẫn đi. Tay cò trả lời.

Tôi quay sang nói với mấy bạn đi chung với thái độ không vừa lòng lắm: “… không mua mứt thì không dẫn đi vườn dâu”

Hai thằng em đi chung thôi nhịn cho qua, vào đó mua hết 270k mấy thứ linh tinh.

Sau cùng cũng được dẫn đi vườn dâu, nếu không có hai chú kia thì tôi về tay không rồi!

Đến vườn dâu cách đó không xa, tay cò quay ra bảo: “vào vườn dâu phải mua dâu ủng hộ nhe, 100 ngàn/kg”

Máu nóng lại nổi lên, ngoài chợ 40k/kg vào đây bị thuốc tập một, rồi tập hai.

Vừa noi xong, Tay cò alo để tìm chủ vườn dâu sau đó quay qua nói: “thằng chủ vườn nó đi đâu rồi, bên kia có vườn dâu kìa, vào đó thích thì mua.”

Tới đây thì mọi người hiểu chuyện thế nào rồi nhé!

Vườn dâu vào buổi chiều lèo tèo ít trái. – Ảnh: Trần Thành Tiến

Bác Phuni56 có lời nhận xét trên mạng:

“Có một nhà vườn trồng dâu theo công nghệ cao nằm đối diện khu du lịch Hồ Than Thở (ngay mặt tiền). Bác thử đến tham quan và mua dâu xem sao.

Ngoài ra có một kinh nghiệm là: Nếu nghe mấy bác tiếp thị (chạy xe gắn máy) mời đến cơ sở để tham quan vườn và mua dâu/mứt thì đừng cả tin vì mình đã có lần bị: Đến nơi, sản phẩm thì có, nhưng tham quan nhà vườn thì….hãy đợi đấy.”

Tôi qua vườn gần đó hỏi thăm và được chú chủ vườn ở đó báo giá. 100k/kg ăn thoải mái, hái về mới tính tiền.

Vẫn còn một ít dâu to và vừa chín trong ngày – Ảnh: photo.tranthanhtien.com

Vậy là cả bọn vào hái dâu, chụp ảnh. Dâu 100k/kg nhưng không còn bị nóng trong người nữa.

Tranh thủ trời chưa mưa làm vài shot cho đủ vốn 100k.

Vườn hoa đồng tiền – Ảnh: photo.tranthanhtien.com

Cạnh vườn dâu là vườn hoa đồng tiền và ớt Đàlạt.

Ớt Đàlạt – Ảnh: photo.tranthanhtien.com
Sau cùng, không có cái ngu nào giống cái ngu nào. Mấy bác ở “lò mứt” làm ăn kiểu này gặp mấy thằng như tui thì khổ. Về viết blog gửi cho cả ngàn thằng đồng bọn cùng tránh xa “Đặc sản Đàlat, Lò mứt 10” thì có mà bán cho ma.
Bác  foto JimmyTeo thở dài sau 60 phút “tranh thủ” trong vườn dâu.

Đàlạt, 07-2013
www.tranthanhtien.com

Giá trị sau mỗi bức ảnh

Ai cũng có thể tự trang bị máy chụp ảnh cá nhân, du lịch… Từ chiếc điện thoại trên một triệu đồng là bạn có thể “tự sướng’, tha hồ ghi nhận những khoảnh khắc mà mình cho là đắt hàng.

Theo tôi nghĩ, để có một bức ảnh đẹp thì việc đầu tiên bạn phải nhận thức được giá trị của nó mang lại là gì?

Câu chuyện xảy ra cách đây đã trên 10 năm, tôi may mắn được một người bạn trong Mobifone mời đi chuyến du lịch Thái Lan cùng với anh em trong cty. Lần đầu ra nước ngoài nên tôi không khỏi choáng ngộp bởi cái gọi là “công nghệ du lịch” của Thái Lan.

“ồ…”, “àh…” đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, mà tới nay, sau chừng ấy năm, Việt Nam vẫn chưa khá hơn Thái Lan về mảng du lịch quốc tế.

Một trong những dịch vụ đến giờ tôi vẫn còn ấn tượng là nhiếp ảnh.

Trên lối ra của công viên hay các khu du lịch, tôi bắt gặp những bức ảnh của mình được in sẵn và chào bán tại đây.

Những tay săn ảnh không biết tự lúc nào, chộp lấy những khoảnh khắc rất tự nhiên của khách du lịch chỉ vài phút trước đó. Trông bức ảnh rất tự nhiên với tâm lý là “hình đẹp” + “kỷ niệm” nên khách hàng sẵn sàng trả số tiền lớn hơn gấp nhiều lần so với bức ảnh họ tự chụp.

Dịch vụ này “hốt bạc” cho các nhiếp ảnh gia sáng tạo. Cứ 10 khách thì có đến 7 khách muốn mua và ít nhất là 3 khách trả tiền. Và tôi cũng “sẵn lòng” để được sở hữu những bức ảnh đó.

Tại sao tôi chọn mua bức ảnh?

Bức ảnh của tôi mua trong chuyến đi Thái Lan nay vẫn còn. Nếu được chọn “mua” hay “không mua” tại thời điểm cách đây hơn 10 năm, tôi vẫn quyết định “mua” cho dù nó có đắt hơn thêm 5 đến 10 lần.

Thế đó, một bức ảnh gắn liền với kỷ niệm và giá trị của nó không phải ai cũng biết trân trọng.

Tôi đi săn ảnh.

Được đầu tư khá nghiêm túc cho bộ đồ nghề đi săn, tính sơ sơ cũng vài ngàn. Quan trọng hơn vẫn là thời gian khổ luyện trước lúc hành nghề… một thời gian đủ dài với chút ít thành tích đủ để chứng minh: “tôi biết hiếp ảnh”.

Trong vài dịp đi chơi cùng cả nhóm, tôi tranh thủ “săn” lại những khoảnh khắc của các thành viên trong đoàn. Và có thể nói đây là những bức ảnh có 102, vừa chân thật vừa giá trị, mà họ khó mà tìm được. Rồi sau đó thử rao bán với giá là 30 ngàn đồng/ ảnh. Dĩ nhiên là có demo cho xem trước.

Kết quả là các bạn (được chộp) đều không mua, cũng không thèm trả giá. Mặc cho tôi phải tốn rất nhiều thời gian cho bộ ảnh mà mình tác nghiệp được.

Thậm chí, Có nhiều trường hợp, nhận ảnh tôi tặng nhưng thái độ “nhận hàng” lại làm tôi rất thất vọng…

Thế đấy, không biết bao giờ các bạn của tôi mới hiểu được giá trị sau mỗi bức ảnh.

Ngày nay…

Ai cũng có thể tự trang bị máy chụp ảnh cá nhân, du lịch… Với chiếc điện thoại trên một triệu đồng là bạn có thể “tự sướng’, tha hồ ghi nhận những khoảnh khắc mà mình cho là đắt hàng.

Theo tôi nghĩ, để có một bức ảnh đẹp thì việc đầu tiên bạn phải nhận thức được giá trị của nó mang lại là gì?

Ảnh minh họa (http://anhdep.titienfc.com)

Một bức ảnh phong cảnh thật đẹp của một nhiếp ảnh gia nổi tiếng trị giá vài ngàn đôla cũng sẽ không có giá trị bằng một bức ảnh trong đó ghi nhận lại khoảnh khắc của bạn. Một khoảnh khắc mà sau này gợi lại ký ức, bạn sẽ rất trân trọng mà tiền không thể nào mua được.

Bài tiếp: Thế nào là ảnh đẹp?

Nhất tự vi sư, bán tự vi sư

Ai đó đã nói rằng : “Cuộc đời mỗi người giống như một dòng sông chảy qua biết bao bến bờ, mỗi chuyến sang sông có thể gặp sóng to gió lớn và chuyến đò ấy có đưa ta đến đầu nguồn hạnh phúc hay không chính là nhờ những người lái đò âm thầm, lặng lẽ…”

Ai đó đã nói rằng : “Cuộc đời mỗi người giống như một dòng sông chảy qua biết bao bến bờ, mỗi chuyến sang sông có thể gặp sóng to gió lớn và chuyến đò ấy có đưa ta đến đầu nguồn hạnh phúc hay không chính là nhờ những người lái đò âm thầm, lặng lẽ…”

Câu nói đó làm cho tôi nhớ đến những ngày còn đi học và đến nay, đã bao nhiêu năm rời xa mái trường. Bước vào trường đời, bon chen giữa dòng người ngược xuôi mới cảm nhận được thật ra ngoài “người cô”, “người thầy”, tôi còn phải tri ân và nhớ đến công ơn những người đã chỉ bảo cho tôi những điều hay lẽ phải và kể cả những cái ác, cái thiện của “Thạch Sanh – Lý Thông”. Xin nhớ đến và cảm ơn: cuộc đời, cha, mẹ, thầy – cô, AE, bạn bè và bạn “Lý Thông”…

Ngày 20-11-2010

Nếu bạn là đàn ông (20..25…)

If you are 20 years old and 25 -year-old

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

If you are 20 years old and 25 -year-old

Nếu bạn là đàn ông, nếu bạn đã hai mươi, nhưng bạn chưa hai lăm tuổi, bạn buộc phải tìm được một thứ gì đó ngoài tình yêu, giúp đôi chân bạn đứng vững vàng trong cuộc đời này. Bạn phải bắt đầu nghĩ cách để kiếm ĐỦ và sống ĐƯỢC.

Tôi chưa từng bao giờ nghĩ bằng cấp là thứ quan trọng, thiên tài với danh nhân đâu phải từ lò luyện và trường lớp mà ra. Nhưng nếu bạn không học tới nơi tới chốn, thì dù có đi làm cửu vạn, ngay cả bao cát cũng sợ rằng chẳng biết cách mà vác.

Bạn buộc phải làm cho những suy nghĩ văn vẻ và cảm xúc màu mè thị dân của mình dần trở thành lối tư duy sáng sủa, rõ ràng và những ngôn từ giản tiện ngắn gọn. Bởi những thứ màu mè và bồng bột sẽ không thể tồn tại lâu. Bạn phải biết rằng, những sự thích thú khi khi đọc văn hay, nghe lời bay bướm mang lại sẽ chẳng mấy giá trị, trong khi thứ quan trọng nhất lại nằm ở trí tuệ, tinh thần, tâm hồn, nội dung, tư duy của bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng đọc văn của những nhà văn nữ cùng thời với bạn.

Là đàn ông, làm ơn đừng trách người khác, đừng nhỏ nhặt, làm ra vẻ đáng thương.

Làm ơn đừng nghĩ đến cái gì là viết về cái đó.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi.

Và chớ tiếc rẻ đôi chút cảm động bé nhỏ, đôi chút thương xót nhỏ nhoi

Bạn phải tin vào cái đẹp, tin vào hơi ấm, vào lòng tin con người, sự tự trọng của mỗi người, bạn hãy giữ gìn những phẩm chất xưa cũ này. Tôi không muốn bạn bốc đồng, vô vị, mù mờ, chà đạp chính mình và làm thương tổn người khác. Bạn không nên nhào nặn đời bạn thành một đống hỗn độn tổng hợp đủ thứ.

Khi bạn thay đổi con người bạn, hãy cố nâng niu những giá trị bản thân, cho dù bạn biết rõ, không phải ai cũng ưa những gì bạn đang có.

Làm ơn đừng chấp nhận thỏa hiệp với những con người đang ngụy trang là họ thức thời, cấp tiến. Họ chỉ là những kẻ vô công rồi nghề đang tìm cách biện minh cho sự thua kém của bản thân họ. Sự mạnh mẽ, bản lĩnh đàn ông nằm ở tận trong trái tim bạn, bạn có sức mạnh và vẻ đẹp từ trong tim, từ niềm tin mà dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được.

Bạn không có quyền ngồi trong cái tháp ngà của trường học, rồi bảo tôi yêu thế giới này tươi đẹp. Bạn phải nhìn thấy cái đen tối của thế giới, sự bẩn thỉu của cuộc đời, sự xấu xa của con người, sau đó mới nói rằng tôi vẫn yêu thế giới này, tôi vẫn yêu cuộc sống và tôi sống.

Tuổi trẻ ngắn ngủi thế, nhưng đừng sợ tuổi già.

Đôi khi, bạn có thể dừng lại nghỉ ngơi, nhưng đừng quỳ xuống.

Khi đi một con đường, bạn chớ ngoái đầu nhìn lại, hoặc tự hỏi, mình đang làm cái gì?

Khi đau và nhục, đàn ông có thể khóc và gào. Khóc đi, rồi rửa mặt, vỗ má mình, rồi áp má mình để trên gương mặt bạn có một nụ cười. Chứ bạn đừng dụi mắt hay lấy tay lau nước mắt. Bởi có thể sớm mai bạn sẽ mang một đôi mắt trũng và sưng vì khóc. Chớ để sớm mai ai cũng nhận ra bạn từng khóc.

Đàn ông hãy xác định cho mình một mục tiêu xa hơn và một lộ trình dài hơn. Hãy nhớ thỉnh thoảng ngửa đầu nhìn trời xanh, và lúc nhìn lên trời xanh hãy nhớ cúi xuống nhìn đất dưới chân mình.

Vào bất kỳ lúc nào, bất kỳ người nào hỏi bạn, bạn yêu mấy lần, đáp án của bạn phải luôn là Hai.

Một lần, cô ấy yêu tôi nhưng tôi không cảm xúc, một lần là tôi yêu cô ấy nhưng không được đáp lại. Hãy luôn nhớ rằng, tình yêu đẹp vẫn luôn đang đợi bạn ở lần yêu sau. Nên đừng luyến tiếc, đừng để một người đàn bà nào có cơ hội làm bạn bị tổn thương tới lần thứ hai.

Làm đàn ông, đừng giao du với văn nghệ sĩ hay bọn văn sĩ trẻ, cũng như đừng làm bạn với những kẻ bất đắc chí, thiếu tâm huyết với đời, cũng tuyệt đối không được bạn bè với những người đàn ông không có nghề nghiệp chính thức, kiêm quá nhiều nghề.

Cũng đừng yêu người phụ nữ nào hy sinh vì bạn. Khi có một cô nàng tự chà đạp bản thân nàng, tự hy sinh, tự chịu thiệt vì bạn, bạn chớ nên vì thế mà cảm động hoặc yêu kẻ lụy tình ấy. Bởi một người đàn ông nghiện hút trộm cắp đầy mình thân với bạn, có thể kẻ nghiện hút trộm cắp tiếp theo sẽ là chính bản thân bạn. Tình yêu cũng tương tự như vậy, khi một người phụ nữ vì yêu mà cầm dao cứa tay mình đau, có thể kẻ tiếp theo bị nàng cứa chính là bạn.

Không bao giờ đặt niềm tin vào một gã đàn ông chỉ định giao du với mình bạn chứ không cho bạn biết hắn đang chơi bời với những bạn bè nào khác.

Khi một cô nàng định gọi bạn là “anh yêu, baby, chồng yêu ơi”, bạn hãy bắt buộc cô nàng gọi bạn bằng tên bạn, bởi bạn là một người đàn ông, bạn không phải thú cưng của ai.

Khi một người đàn ông hoặc một người đàn bà tự nhiên không tới tìm bạn nữa, bạn hãy dứt khoát đừng gọi tới làm phiền họ.

Đừng tin những kẻ dùng tiểu xảo trong tình yêu. Và đừng ác miệng sau khi chia tay người tình. Nghe lời khuyên của người khác, nhưng đừng hối hận, bởi hối hận chưa từng mang lại cho đàn ông bất cứ thứ gì hay ho.

Đàn ông thì không xé ảnh, đốt thư, xé nhật ký, làm những việc mà chỉ diễn viên ba xu trên phim truyền hình mới làm. Bởi bạn tin vào tình yêu. Tin rằng trên đời vẫn còn những người đàn ông tốt và những người phụ nữ tốt đẹp, có thể họ cũng chưa kết hôn, họ cũng vẫn đang vượt trùng trùng biển người trong đời để tìm đến bạn. Nên đừng nói những câu đại loại như: “Thời này làm gì có đàn bà tử tế” hoặc “Làm gì có đàn ông tốt!”. Những câu như thế thường làm người ta hiểu rằng, bạn đã no xôi chán chè, hời hợt với vô số người, vơ đũa cả nắm và không hề sống nghiêm túc, chưa trưởng thành.

Hãy yêu tiền, yêu vật chất, dùng tiền để sống cho ra sống. Nhưng vẫn hiểu rằng những giá trị tinh thần cũng quan trọng biết bao. Và con người bạn, một người đàn ông đầy sức sống, háo hức sống vẫn luôn có giá trị và đẹp đẽ hơn những đồng hồ hàng hiệu, thời trang, phụ kiện sành điệu bạn đang mang. Nếu đã hơn hai mươi tuổi nhưng mỗi phút bạn sống, bạn vẫn phải ngửa tay xin tiền bố mẹ, thì những tiền bạc bạn có, đồ hiệu bạn mặc chỉ làm cho sự vô liêm sỉ của bạn nổi bật hơn mà thôi. Nên đồ hiệu không làm bạn có giá hơn. Bản thân người đàn ông không có giá trị bản thân, thì dù có bọc vàng, được bố mẹ nâng đỡ sự nghiệp chức này tước kia, cũng vẫn chỉ là một kẻ ăn bám bọc vàng. Một con lừa dù có đóng yên cương vàng khối cũng không thể trở thành tuấn mã.

Dù thời gian và tuổi trẻ có trôi qua cũng không khuất phục được

Bạn còn trẻ, có thể chưa đủ tuổi để bắt đầu một sự nghiệp riêng, một tương lai huy hoàng. Nhưng bạn đã đủ tuổi thành niên, nên ít nhất, cũng không thể làm một cái gánh nặng đeo trên lưng bố mẹ, để bố mẹ mất hai mươi năm nuôi dạy, cái gánh nặng đã sống ký sinh trên lưng chỉ nặng thêm và nhiều đòi hỏi hơn.

Bạn đừng tưởng bạn trẻ, bạn làm một kiểu tóc có màu khác người, mặc một bộ quần áo dở nam dở nữ Unisex, rồi phun lên người một thứ mùi nước hoa, thì người khác sẽ tôn trọng bạn. Cái ngước nhìn của người khác không mang ý trầm trồ ngưỡng mộ, mà là cái nhìn khi đi ngang qua sở thú. Rất nhiều đàn ông khác chỉ bởi họ được giáo dục tốt nên họ sẽ không bày tỏ thái độ gì với bạn đâu, họ sẽ tôn trọng sự “cá tính” của bạn, nhưng không có nghĩa rằng, họ không nhận ra sự xấu xí của người đàn ông trước mặt.

Xin bạn đừng coi rẻ những người lao động nghèo. Đừng xấu hổ vì phải làm việc nặng nhọc. Đất không bẩn, mồ hôi không hôi hám. Xin hãy tôn trọng những người có thể không giàu bằng bạn, nhưng họ đang nuôi cả gia đình bằng đôi tay lương thiện và cần cù của họ. Bạn tôn trọng họ, bạn mới biết giá trị của bạn nằm ở đâu.

Làm đàn ông, hãy tha thứ, nhưng đừng quên. Và hãy khoan dung với cả thế giới cũng như với chính bản thân bạn. Để luôn tự nhủ rằng, ta là đàn ông, ta xứng đáng để có được những thứ tốt đẹp hơn.

Tác giả: Lý Khai Phục

Dịch:Trang Hạ

Tác giả: Lý Khai Phục từng là Phó tổng giám đốc Microsoft toàn cầu trong thập kỷ 90, rồi đảm nhận Phó tổng giám đốc Google châu Á năm 2005. Ông sinh năm 1961 tại Đài Bắc, thường gây sóng gió bởi những phát ngôn sáng suốt nhưng ngôn từ trần trụi khó nghe.