Giá trị sau mỗi bức ảnh

Ai cũng có thể tự trang bị máy chụp ảnh cá nhân, du lịch… Từ chiếc điện thoại trên một triệu đồng là bạn có thể “tự sướng’, tha hồ ghi nhận những khoảnh khắc mà mình cho là đắt hàng.

Theo tôi nghĩ, để có một bức ảnh đẹp thì việc đầu tiên bạn phải nhận thức được giá trị của nó mang lại là gì?

Câu chuyện xảy ra cách đây đã trên 10 năm, tôi may mắn được một người bạn trong Mobifone mời đi chuyến du lịch Thái Lan cùng với anh em trong cty. Lần đầu ra nước ngoài nên tôi không khỏi choáng ngộp bởi cái gọi là “công nghệ du lịch” của Thái Lan.

“ồ…”, “àh…” đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, mà tới nay, sau chừng ấy năm, Việt Nam vẫn chưa khá hơn Thái Lan về mảng du lịch quốc tế.

Một trong những dịch vụ đến giờ tôi vẫn còn ấn tượng là nhiếp ảnh.

Trên lối ra của công viên hay các khu du lịch, tôi bắt gặp những bức ảnh của mình được in sẵn và chào bán tại đây.

Những tay săn ảnh không biết tự lúc nào, chộp lấy những khoảnh khắc rất tự nhiên của khách du lịch chỉ vài phút trước đó. Trông bức ảnh rất tự nhiên với tâm lý là “hình đẹp” + “kỷ niệm” nên khách hàng sẵn sàng trả số tiền lớn hơn gấp nhiều lần so với bức ảnh họ tự chụp.

Dịch vụ này “hốt bạc” cho các nhiếp ảnh gia sáng tạo. Cứ 10 khách thì có đến 7 khách muốn mua và ít nhất là 3 khách trả tiền. Và tôi cũng “sẵn lòng” để được sở hữu những bức ảnh đó.

Tại sao tôi chọn mua bức ảnh?

Bức ảnh của tôi mua trong chuyến đi Thái Lan nay vẫn còn. Nếu được chọn “mua” hay “không mua” tại thời điểm cách đây hơn 10 năm, tôi vẫn quyết định “mua” cho dù nó có đắt hơn thêm 5 đến 10 lần.

Thế đó, một bức ảnh gắn liền với kỷ niệm và giá trị của nó không phải ai cũng biết trân trọng.

Tôi đi săn ảnh.

Được đầu tư khá nghiêm túc cho bộ đồ nghề đi săn, tính sơ sơ cũng vài ngàn. Quan trọng hơn vẫn là thời gian khổ luyện trước lúc hành nghề… một thời gian đủ dài với chút ít thành tích đủ để chứng minh: “tôi biết hiếp ảnh”.

Trong vài dịp đi chơi cùng cả nhóm, tôi tranh thủ “săn” lại những khoảnh khắc của các thành viên trong đoàn. Và có thể nói đây là những bức ảnh có 102, vừa chân thật vừa giá trị, mà họ khó mà tìm được. Rồi sau đó thử rao bán với giá là 30 ngàn đồng/ ảnh. Dĩ nhiên là có demo cho xem trước.

Kết quả là các bạn (được chộp) đều không mua, cũng không thèm trả giá. Mặc cho tôi phải tốn rất nhiều thời gian cho bộ ảnh mà mình tác nghiệp được.

Thậm chí, Có nhiều trường hợp, nhận ảnh tôi tặng nhưng thái độ “nhận hàng” lại làm tôi rất thất vọng…

Thế đấy, không biết bao giờ các bạn của tôi mới hiểu được giá trị sau mỗi bức ảnh.

Ngày nay…

Ai cũng có thể tự trang bị máy chụp ảnh cá nhân, du lịch… Với chiếc điện thoại trên một triệu đồng là bạn có thể “tự sướng’, tha hồ ghi nhận những khoảnh khắc mà mình cho là đắt hàng.

Theo tôi nghĩ, để có một bức ảnh đẹp thì việc đầu tiên bạn phải nhận thức được giá trị của nó mang lại là gì?

Ảnh minh họa (http://anhdep.titienfc.com)

Một bức ảnh phong cảnh thật đẹp của một nhiếp ảnh gia nổi tiếng trị giá vài ngàn đôla cũng sẽ không có giá trị bằng một bức ảnh trong đó ghi nhận lại khoảnh khắc của bạn. Một khoảnh khắc mà sau này gợi lại ký ức, bạn sẽ rất trân trọng mà tiền không thể nào mua được.

Bài tiếp: Thế nào là ảnh đẹp?

Đã đóng bình luận.