Mua hàng bằng kỹ thuật bán hàng

… tôi cho rằng việc đi mua hàng cũng giống như bạn đang muốn bán một thứ gì đó. Nếu tinh ý, bạn sẽ thấy những kỹ thuật bán hàng, giúp bạn đoán được người bán họ đang bán gì, với mức giá hợp lý chưa. Những câu chuyện dở khóc dở cười khi mua hàng bị “hớ”, chắc hẳn bạn không muốn mình là vai chính trong câu chuyện.

Mua hàng bằng kỹ thuật bán hàng

Ông R.L.Stevenson có một câu rất hay

Suy cho cùng mọi người đều sống bằng cách bán một thứ gì đó“.
Tôi cho rằng việc đi mua hàng cũng giống như bạn đang muốn bán một thứ gì đó. Nếu tinh ý, bạn sẽ thấy những kỹ thuật bán hàng, giúp bạn đoán được người bán họ đang bán gì, với mức giá hợp lý chưa. Những câu chuyện dở khóc dở cười khi mua hàng bị “hớ” và chắc hẳn không bao giờ bạn muốn mình là vai chính trong câu chuyện.

Qua câu chuyện của anh Như Huy bạn sẽ thấy tay nghề lão luyện của anh như thế nào khi mặc cả ngay trên sân khách.

“nói chuyện với người bạn mới nhớ đến chuyện mình đi mua hàng mặc cả hơi bị siêu. Đi Hàn quốc mặc cả đến mức gã bán hàng cười rũ rượi bảo mày là đàn ông mà mặc cả sát thế tao phải bán cho mày vậy, còn ở Nhật thì mặc cả xong mua xong bà bán hàng mặt mũi thiểu não bảo tao k hiểu sao lại bán cho mày giá đó ( dĩ nhiên trong lúc mặc cả mình đưa ra rất nhiều so sánh, kết nối, trừ lên, bớt xuống, để làm sao cho họ thấy k bán cho mình thì món hàng đó sẽ ế, và so với hàng của họ thì mấy chỗ khác hàng còn đẹp hơn mà giá cũng tương đương thậm chí còn rẻ hơn hahaha) ^^ “ <<trích từ https://www.facebook.com/nguyennhuhuy>>

Một chia sẻ của anh Như Huy trên facebook

Đó là câu chuyện của anh Huy mặc cả ở nước ngoài, còn ở Saigon nếu trả giá kiểu này không khéo thì bị “chém” theo nghĩa đen.

Mỗi người sẽ có cách mua sắm riêng của mình, tôi có cách đi mua theo kiểu “bán hàng”. Chuyện cũng lâu rồi, khi tôi dẫn một người em đến cửa hàng bán balô túi xách, đây là lần đầu tiên tôi gặp ông anh bán hàng tại đây (cửa hàng cũ – đã mua nhiều lần). Khác với những người bán hàng trước, anh bán hàng tỏ vẻ rất chuyện nghiệp về mặt hàng balô.

“Em xài loại nào?”.

“Em mua balô xài cho laptop 13 inch”. Thằng em trả lời.

“Xài loại này đi em, loại này hàng mới về, chỉ có vài cái thôi”. – Nói xong, anh bán hàng đưa cái balo màu xám cho tôi xem.

Tôi hỏi: Có màu đen không anh?

Bán hàng trả lời: Xài màu xám đi em, nhìn nó đẹp, hàng này tốt lắm…

“Àh, thế àh… “. Vừa nói tôi vừa quay sang bỏ nhỏ với thằng em đi cùng. “Chọn mẫu khác đi”.

“Cái này có màu khác không anh?”. Thằng em quay sang hỏi anh bán hàng.

“Cái này chỉ còn một cái, hàng công ty đó em”.

Tôi lật trong balo, tem ghi giá 500.000đ và đúng là hàng của cty XYZ gì đó.

ảnh minh họa – nguồn internet

Thằng em coi bộ rất thích cái balo này rồi, nó săm soi kiểm tra thật kỹ trước khi mua.

“Thích màu này hay màu đen?”. Tôi hỏi nó.

“Thích màu đen hơn, nhưng em muốn mua kiểu này”.

Tôi nói nhỏ: “Vậy đi chỗ khác mua”.

Quay sang cám ơn anh bán hàng và hỏi khi nào có balô màu đen. Phải làm vậy chứ, nếu đi lạnh lùng quá thì bị chém sau lưng không chừng (tôi nghĩ trong bụng).

Ra lấy xe, tôi nói với em: “Anh bán hàng đó không bao giờ bán được hàng cho anh”.

Thằng em hỏi: “vì sao?”.

Anh bán hàng sai những quy luật cơ bản trong kỹ năng bán hàng. Thứ hai là muốn bán hàng được cho anh thì anh ấy phải thật giỏi hoặc món hàng thật tốt với giá thật rẻ.

Chúng tôi đến khu bán balô tại góc đường Nguyễn Trãi và Nguyễn Văn Cừ. Vừa đáp vào cửa hàng đầu tiên, thấy ngay cái balô lúc nãy tìm mua, có sẵn màu đen. Tôi hỏi chị bán hàng: “balô này giá bao nhiêu?”

“500 đó em”. – Tôi lật tem bên trong balo ra xem đúng là giá 500k như chị chủ cửa hàng báo giá.

Sau khi hỏi thăm về balô và trả giá đúng một câu. Tôi quay ra kêu thằng em: “450 ngàn, vào trả tiền lấy balô kìa”.

Thằng em đi vào cửa hàng trả tiền với vẻ mặt ngạc nhiên.

Khi quay ra lấy xe nó hỏi: “giá niêm trên balô là 500k sao anh mua được 450k ?”.

Tôi đáp: “tại vì họ chỉ bán cho anh có 450k thôi”.

________________________

Người bán hàng được cty chiết khấu x % trên mỗi balô – Chị sẽ bán với mức lợi nhuận ít hơn một chút hay để người khách khó tính như tôi bỏ sang cửa hàng kế bên??? Nếu vận dụng cách này tốt, mua món hàng 1 tỉ thì tiết kiệm được 100 triệu rồi nhỉ.

Câi chuyện thứ hai: đôi bên đều có lợi

Bước vào một cửa hàng bán đồ dùng y khoa khá lớn gần bệnh viện Chợ rẫy, tôi tìm mua hộp khẩu trang y tế. Bên trong tủ, rất nhiều loại và khẩu trang được chất chật kín, anh bán hàng bước đến hỏi tôi: “anh tìm mua gì?”.

“Anh mua khẩu trang, em lấy cho anh loại này mà loại giá chỉ 30 ngàn thôi”. Vừa nói, tôi vừa chỉ tay vào hộp khẩu trang, cứ giả vờ như không thấy… mặc dù con tem “to đùng” trên hộp ghi rõ giá 50.000đ.

Anh bán hàng hỏi tiếp: “anh mua mấy hộp?”

“2 hộp”. Vừa nói tôi vừa móc 60k trong túi ra.

Kết thúc thương vụ bán hàng, tôi mua được 2 hộp khẩu trang đúng ý mình với giá 30k/hộp.

Bước ra khỏi cửa hàng, tôi đưa một hộp cho đứa em đi cùng, báo giá và thu nó 30k/hộp.

Nó hỏi: tiệm lớn vậy cũng trả giá được nữa hả anh.

Tôi đáp: anh mua với giá 30k chứ đâu có trả giá gì đâu.

Nó nhìn cái tem trên hộp ghi rõ là “50.000đ” – ngạc nhiên nhìn tôi, rồi treo hộp khẩu trang lên xe chạy về.

________________________

Tại sao? Thật ra trước đây, tôi đã mua khẩu trang loại này rồi, chỉ khác một điều là tại cửa hàng khác. Với quy mô cửa hàng cũng tầm này, giá 30k/hộp bằng với giá lần trước tôi mua là họ có thể bán rồi. Đánh vào tâm lý muốn bán được hàng và có thêm khách hàng của người bán, kết hợp vừa nói, vừa chuẩn bị tiền nên anh chủ cửa hàng cũng vào thế bán nhanh cho rồi.

Trong một thương vụ, người bán có thủ thuật là đưa khách hàng vào thế với những “câu hỏi mở…” – vậy tính tiền luôn nhe Anh/Chị? Anh/Chị có lấy thêm kem không, chỉ thêm có 3ngàn… Nếu áp dụng tốt những điều này bạn có thể mua được món hàng với giá hợp lý mà người bán và người mua đều có lợi.

Câu chuyện thứ ba: thương vụ thất bại.

Đổ xe từ cầu Mỹ thuận hướng về Tp.HCM, tôi cùng những người bạn nhắc anh tài xế chuẩn bị tấp xe vào lề để chúng tôi mua nem. Rất khó tìm đúng quán nem thương hiệu “Ông mập”, bạn phải mở to mắt và tập trung cao độ vì ở đây có trên 20 cửa hàng bán nem “Ông mập” … “Ông mập” … và “Ông mập” dọc cả tuyến đường toàn là “Ông mập”.

“Nem này bao nhiêu một chục?”. Tôi hỏi cô bé bán hàng.

“Dạ, 80ngàn/chục”. Vừa nói xong thì đích thân Ông mập ra tiếp chúng tôi.

Tôi hỏi: lấy 10 đến 15 chục có bớt không chú?

Ông mập: không.

Ok lấy cho anh 1 chục. Tôi nói với cô bé bán hàng, tuy rằng trong bụng thì rất muốn mua 10 chục về biếu tặng anh em bạn bè.

Tôi đã mua và ăn nem ở đây, chỉ có cửa hàng này bán nem ngon và đúng là thương hiệu “Ông mập”. Còn tại sao tôi chỉ mua 1 chục thay vì đang có ý định mua trên 10 chục nem thì chắc quá rõ rồi!

Thương vụ thất bại, tôi vẫn được thưởng thức nem theo nhu cầu của mình. Người bán họ không có chính sách lợi ích giữa khách hàng mua nhiều và mua ít nên đã mất cơ hội bán được nhiều hàng hơn. Nếu ông chủ lanh trí chỉ cần tặng chúng tôi ăn thử nem mỗi người một chiếc (8ngàn đồng) hoặc tặng chút gì đó gọi là, hoặc giảm giá 5%… thì họ đã được nhiều thứ hơn trước mắt họ đang nghĩ. Đó cũng là lý do tôi không chỉ ra cách phân biệt hàng nem nào là của “Ông mập” chính hiệu trong bài. Kỹ thuật này trong bán hàng gọi là “truyền miệng”, “dùng thử”…

Với content thế này và 10 từ “Ông mập” xuất hiện trong bài (gắn backlink) thì có đáng giá hơn một chục nem không Jimmyteo.com, kimthang.vn ???

tranthanhtien.com

Xem bài viết phần 1: Bán hàng và phỏng vấn xin việc

Đã đóng bình luận.