Vu lan

Thời đó, thế giới chưa phát minh ra từ “trẻ trâu”. Cái tuổi chỉ thích nghe nhạc Hoa lời Việt (Chàng trai Bejin) thì làm sao tôi cảm nhận hết ca từ và nước mắt của người đã mất mẹ.

Mười mấy năm sau… khi đủ lớn để nghe và cảm nhận hết những ca từ trong bài, thì cũng là lúc tôi hiểu rõ hơn “mồ côi”.

Ngày còn tuổi teen, trong một lần đi sinh hoạt đội nhóm, tôi được dịp nghe một chị gái trong đội hát bài “hoa hồng cài áo”. Nghe cũng cảm động vì chị hát hay và khá nhập tâm. Kết thúc bài hát chị vội cúi mặt lau dòng nước mắt.

Thời đó, thế giới chưa phát minh ra từ “trẻ trâu”. Cái tuổi chỉ thích nghe nhạc Hoa lời Việt (Chàng trai Bejin) thì làm sao tôi cảm nhận hết ca từ và nước mắt của người đã mất mẹ.

Mười mấy năm sau, khi đủ lớn để nghe và cảm nhận hết những ca từ trong bài, thì cũng là lúc tôi hiểu rõ hơn “mồ côi”.

Ảnh: Kim Phụng

… Mồ côi tội lắm ai ơi
Đói cơm khát nước biết người nào lo.

Mùa vu lan lại đến, sự cảm nhận của mỗi người sẽ mỗi khác về những ngày này. Công ơn sinh thành dưỡng dục và sự mất mát, làm cho ai đó có mạnh mẽ đến đâu thì cũng phải rơi lệ.

Ảnh: JimmyTeo.com

Có những mảnh đời còn “đau khổ” hơn khi phải mồ côi cha – mẹ từ nhỏ. Lúc đó, tuổi thơ chỉ cảm thấy trước mắt là “khổ”, đủ lớn rồi ta sẽ cảm thấy “đau”.

Sinh ly tử biệt là quy luật. Cuối cùng, đời người cũng trở về cát bụi. Dù biết là vậy, nhưng nổi đau xót hằn sâu vào ký ức, len lỏi trong những giấc chiêm bao, lúc ẩn, lúc hiện. Để rồi trong đêm, người con bật khóc như một đứa trẻ.

Họ đang rơi lệ trong giấc mơ, không phải “hiện thực”. “Hiện thực” là họ đã mất đi cha – mẹ mình trước đó.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng nỗi đau phải trải qua là điều không dễ dàng. Đôi khi vài chục năm sau, những giấc mơ vẫn còn trong ký ức. Nó lại gợi nhớ về quá khứ, như trong mắt người cha, người mẹ: sự quan tâm lo lắng cho con mình như một đứa trẻ không bao giờ dừng lại.

tranthanhtien.com

Nước mắt chảy ngược

Những giọt nước mắt lăn dài vì niềm vui hay nỗi đau thì cũng thì cũng thuận theo quy luật – chảy xuôi. Thế nhưng, lần này nó lạy chảy ngược…

Đó là lần cúng cơm đầu tiên của Papa, quỳ trước quan tài nghe mấy sư tụng kinh mà lòng đau thắt. “… con mời Ba về dùng cơm, chén cơm, nén hương của những người con… xin Ba yên nghỉ”.

Nỗi đau xót và sự níu kéo của người thân trước lúc vĩnh biệt.
Nếm trải nỗi đau phải xa người thân, dù mạnh mẽ đến đâu chắc chắn bạn và tôi cũng sẽ rơi nước mắt. Vì thế, rất hiếm khi tôi đưa tiễn những người bạn hay người thân ra sân bay. Dẫu biết rằng có cách nhau nửa vòng trái đất vẫn có thể liên lạc hằng ngày qua mail, chat, facetime.

Những giọt nước mắt lăn dài vì niềm vui hay nỗi đau thì cũng thì cũng thuận theo quy luật: chảy xuôi. Thế nhưng, lần này nó lại chảy ngược…

Đó là lần cúng cơm đầu tiên của Papa, quỳ trước quan tài nghe mấy sư đọc kinh mà lòng đau thắt. “… con mời Ba về dùng cơm, chén cơm, nén hương của những người con… xin ba yên nghỉ”.

Tiếng chuông vang lên sau tiếng mỏ tụng liên hồi báo hiệu những người con phải cúi đầu lạy để mời vong hồn ba về dùng cơm.

Ảnh: Jimmyteo.com
Ảnh: Jimmyteo.com

Nước mắt giàn giụa mỗi khi cúi đầu trước quan tài là những dòng nước mắt chảy ngược. Không còn chảy xuôi như những lần trước đây, giọt nước mắt chảy dài lên trán như nhắc nhở một điều gì đó rất quan trọng với người con vừa mất ba.

Những ký ức cũ và những lời dạy dỗ của Papa cứ thế ùa về. Nước mắt chảy xuôi rồi chảy ngược, nỗi đau khổ khi mất mát người ba …. đau lắm, chỉ có những người từng trải mới thấu hiểu hết được!

Nước mắt là ngôn ngữ cao quý của đôi mắt. Khi tình yêu chân thật không đủ lời để nói ra, thì nước mắt thay lời nói trong những giây phút im lặng đó”. Robert Herrick

Mùa vu lan này lặng lẽ cài hoa trắng, tự nhủ lòng nhớ về mẹ cha.

tranthanhtien.com