Vu lan

Thời đó, thế giới chưa phát minh ra từ “trẻ trâu”. Cái tuổi chỉ thích nghe nhạc Hoa lời Việt (Chàng trai Bejin) thì làm sao tôi cảm nhận hết ca từ và nước mắt của người đã mất mẹ.

Mười mấy năm sau… khi đủ lớn để nghe và cảm nhận hết những ca từ trong bài, thì cũng là lúc tôi hiểu rõ hơn “mồ côi”.

Ngày còn tuổi teen, trong một lần đi sinh hoạt đội nhóm, tôi được dịp nghe một chị gái trong đội hát bài “hoa hồng cài áo”. Nghe cũng cảm động vì chị hát hay và khá nhập tâm. Kết thúc bài hát chị vội cúi mặt lau dòng nước mắt.

Thời đó, thế giới chưa phát minh ra từ “trẻ trâu”. Cái tuổi chỉ thích nghe nhạc Hoa lời Việt (Chàng trai Bejin) thì làm sao tôi cảm nhận hết ca từ và nước mắt của người đã mất mẹ.

Mười mấy năm sau, khi đủ lớn để nghe và cảm nhận hết những ca từ trong bài, thì cũng là lúc tôi hiểu rõ hơn “mồ côi”.

Ảnh: Kim Phụng

… Mồ côi tội lắm ai ơi
Đói cơm khát nước biết người nào lo.

Mùa vu lan lại đến, sự cảm nhận của mỗi người sẽ mỗi khác về những ngày này. Công ơn sinh thành dưỡng dục và sự mất mát, làm cho ai đó có mạnh mẽ đến đâu thì cũng phải rơi lệ.

Ảnh: JimmyTeo.com

Có những mảnh đời còn “đau khổ” hơn khi phải mồ côi cha – mẹ từ nhỏ. Lúc đó, tuổi thơ chỉ cảm thấy trước mắt là “khổ”, đủ lớn rồi ta sẽ cảm thấy “đau”.

Sinh ly tử biệt là quy luật. Cuối cùng, đời người cũng trở về cát bụi. Dù biết là vậy, nhưng nổi đau xót hằn sâu vào ký ức, len lỏi trong những giấc chiêm bao, lúc ẩn, lúc hiện. Để rồi trong đêm, người con bật khóc như một đứa trẻ.

Họ đang rơi lệ trong giấc mơ, không phải “hiện thực”. “Hiện thực” là họ đã mất đi cha – mẹ mình trước đó.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng nỗi đau phải trải qua là điều không dễ dàng. Đôi khi vài chục năm sau, những giấc mơ vẫn còn trong ký ức. Nó lại gợi nhớ về quá khứ, như trong mắt người cha, người mẹ: sự quan tâm lo lắng cho con mình như một đứa trẻ không bao giờ dừng lại.

tranthanhtien.com

Đã đóng bình luận.